"Ừ, tôi cũng nghĩ thế."
Đường phố đông đúc. Những lời nói nhỏ nhẹ của họ trên vỉa hè chật hẹp bị chìm đi trong biển ồn ào, rồi lại nổi lên. Một đoàn khách du lịch ồn ã đi ngang qua, lấn chiếm không gian của hai người đang đi cách nhau một khoảng vừa phải. Trong tích tắc bị xô đẩy, Nathan chụp lấy eo Alex, kéo cậu về phía cửa hàng. Cơ thể Alex cứng đờ. Cậu định nói cảm ơn, nhưng môi chỉ khẽ mấp máy. Họ quá gần nhaurồi.
"Cậu tính làm gì nếu tôi thực sự cao hơn?"
Bàn tay vừa chạm nhẹ vào eo đã buông ra. Alex hoảng loạn, lùi lại vài bước, cố gắng lấy lại hơi thở. Mọi giác quan của cậu như dồn về phía sau lưng, nơi vừa in hằn cảm giác của cái chạm ấy. Hơi thở yếu ớt run rẩy. Đôi mắt xanh lục đang nhìn thẳng vào cậu có vẻ đậm màu một cách kỳ lạ, khiến Alex không dám đối diện, chỉ lí nhí đáp lời.
"Vậy thì… tôi sẽ thực hiện một điều ước cho cậu."
Dù không gian trên con đường đã trống trải hơn sau khi đoàn người đi qua, Nathan vẫn nhất quyết không nới rộng khoảng cách. Hơi thở của Alex cứ run lên, cậu buộc phải nín thở. Nathan khẽ cười một tiếng trầm, rồi gật đầu.
"Được thôi."
Rồi một khoảng im lặng trải dài. Nathan, người đang thực hiện "bài tập hẹn hò", có gì đó khác lạ. Dù không thể chỉ ra chính xác, nhưng từng khác biệt nhỏ cứ chồng chất lên nhau, khiến Alex căng thẳng không thôi.
'Nathan không có gì là không làm đượcha.' Cậu nghĩ thầm trong khi họ bước vào Khu Phố Tàu. Nhìn quanh những dãy sòng bạc và nhà hàng san sát, Alex hoảng loạn trong giây lát.
'Giờ phải làm sao đây?'
Ngoài cảm giác hạnh phúc đến nghẹt thở vì được ở bên Nathan, cậu còn thấy choáng váng. Cứ như thể cậu đã lo lắng suốt cả ngày, đến mức có lẽ sẽ chết vì căng thẳng trước khi buổi "hẹn hò" kết thúc. Trong trạng thái căng thẳng đó, Alex liếc nhìn đồng hồ. Đã 5 giờ chiều. Đến giờ ăn tối rồi, có lẽ nên đề nghị ăn gì đó.
Thật khó khăn chết đi được. Hẹn hò lại khó khăn đến thế hả? Làm sao mọi người có thể làm việc này mỗi ngày chứ? Áp lực phải có một buổi hẹn hoàn hảo đang bóp nghẹt lấy Alex.
"Này, Nathan."
Hãy bắt đầu từng bước một thôi. Đầu tiên là quyết định chỗ ăn tối.
"Cậu có thích trà sữa trân châu không?"
Thế nhưng, câu nói thốt ra lại hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ. Vấn đề là cậu vừa đi ngang qua một tiệm trà sữa.
"Chưa uống bao giờ."
Nhưng Nathan vẫn tốt bụng trả lời câu hỏi bất ngờ của Alex.
"Thật sao? Nhưng Tina và Jude cũng uốngmà?"
"Tôi không thích mấy thứ bên trong."
"Trân châu á?"
"Trông như trứng ếch vậy."
À… Cậu chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. Bản thân cũng không thường uống, nhưng thi thoảng có cơ hội thì vẫn uống.
"Sao thế? Cậu muốn uống à?"
Nathan hỏi vậy rồi dừng bước.
"Hả?"
"Đi thôi."
Nói rồi, Nathan bước đi trước. Alex cố gắng chuyển hướng sang chuyện ăn tối, bỗng im bặt trước hành động tiếp theo của anh. Một cái chạm vào tay khiến cổ cậu cứng đờ, cậu phải liếc xuống xem nó thế nào. Những ngón tay dài, trắng muốt đang bao bọc lấy mu bàn tay cậu, thứ vốn đã ửng hồng dưới ánh nắng.
Vài giây sau, hơi nóng bốc lên. Giống như lần đầu chứng kiến một nụ hôn thời thơ ấu, cậu cảm thấy chóng mặt trước một cái nắm tay đơn thuần.
Alex nhìn chằm chằm vào những ngón tay đan vào nhau, rồi từ từ rút tay ra. Ngón áp út giật giật. Phần cổ thẳng tắp từ từ chuyển sang màu đỏ. Mặt trời vừa xuyên qua mây, nhuộm cả con đường thành sắc cam đỏ, và khuôn mặt Alex lộ ra dưới ánh sáng ấy.
Khóe mắt cậu ửng hồng, cố kìm nén một thứ gì đó đang dâng trào đến tận cùng.
Nathan im lặng một lúc. Ánh mắt lạnh lùng nhìn bàn tay vừa rút ra, rồi hướng về phía khuôn mặt Alex. Bàn tay vừa mới chạm nhau hoàn toàn đã tách rời. Đó là lúc đôi môi Nathan hé mở.
"Cậu không thích à?"
Trà sữa trân châu ấy.
Mấy từ được thêm vào như một lời bổ sung, khẽ đến mức gần như không nghe thấy. Cậu có thể biết mà không cần nhìn. Khuôn mặt mình chắc hẳn đã đỏ đến mức nào.
'Có lẽ nào mình đã bị lộ rồi?' Cậu nghĩ, tim đập thình thịch.
"Thích thì… có thích… nhưng…"
Cậu lắp bắp, ánh mắt tránh né. Cậu dùng hết sức để không giơ tay che mặt. Chỉ một cái chạm nhẹ lên mắt thôi, mọi suy nghĩ thật lòng sẽ tuôn ra hết. Không được. Cậu tự nhủ. Nếu để lộ ra như thế, mọi thứ sẽ kết thúc.
Nhưng cơ thể bối rối không thể thốt ra những lời lẽ bình thường nào khác. Cậu vật lộn để tập hợp những mảnh hơi thở đang tan vỡ.
"Tôi… tôi chưa… chưa bao giờ… nắm tay ai cả…"
Xin lỗi. Vì tôi có hơi rối một chút. Alex nhìn Nathan với đôi mắt như sắp khóc. Nathan chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt rối ren, bất lực của cậu, giống như lúc nãy.
"Chưa bao giờ nắm tay ai sao?"
Cậu gật đầu. Có lẽ trong một thời thơ ấu xa xôi nào đó cậu đã từng. Nhưng cậu không nhớ. Nghe vậy, Nathan vươn tay ra. Ngón trỏ của Alex giật mình lùi lại, nhưng đã bị giữ chặt.
"Vậy thì chúng ta nên nắm tay nhiều hơn."
Từng ngón tay một, họ đan vào nhau. Khác với cái chạm thoáng qua lúc nãy, các ngón tay giờ đây quấn lấy nhau một cách dịu dàng, có chủ ý. Khi diện tích tiếp xúc tăng lên, Alex nhắm chặt mắt lại. Một hơi thở ngọt ngào, run rẩy thoát ra từ giữa đôi môi khép chặt.
"Rồi sẽ làm những điều hơn thế nữa đó, đúng không nào?"
Và rồi, bàn tay họ khóa chặt hoàn toàn. Bàn tay của Nathan, lần đầu tiên Alex chạm vào, lại lạnh hơn cả tay cậu. Những ngón tay mà cậu tưởng là nhỏ nhắn, hóa ra cũng không khác là mấy. Alex nhắm mắt một lúc lâu sau khi tay nắm chặt, và cẩn thận mở mắt ra khi cảm giác choáng váng dần lắng xuống.
"Điều… hơn thế nữa… á?"
Cái đầu đang quay cuồng của cậu, chậm chạpbắt kịp lời Nathan. Với khuôn mặt khó đoán như thường lệ, Nathan điềm tĩnh mở lời. Họ đang nắm tay nhau sao, đúng là khó tin quá đi mất.
"Như là hôn, chẳng hạn."
Cậu há miệng rồi lại ngậm lại. Thật nực cười khi xấu hổ vì những từ ngữ đó, trong khi cậu đã từng bị bắt gặp ở những tình huống tồi tệ hơn nhiều. Thế nhưng, đầu cậu như sắp bốc khói.
Nathan kéo nhẹ bàn tay đang nắm, dẫn cậu vào tiệm trà sữa phía trước. 'Tôi đâu có định ép cậu uống chứ,' và ý định về bữa tối cũng biến mất khỏi tâm trí cậu. Toàn bộ ý thức của Alex giờ đây thu hẹp lại, chỉ còn là cảm giác của bàn tay đang được nắm chặt.
Bên trong cửa hàng khá đông. Đứng xếp hàng, Alex không tìm thấy chỗ nào để dừng ánh mắt, rồi khẽ quay đầu lại hỏi Nathan.
"Cậu có… hôn nhau lúc đang hẹn hò không?"
Một giọng nói nhỏ nhẹ, thăm dò. Nathan khúc khích cười trước câu hỏi. Một nụ cười lười biếng, mờ nhạt nở trên môi anh.
"Gì chứ, không hẹn hò người ta còn làm được nữa là."
"… Vậy sao."
Nghĩ lại, cậu có rất nhiều bạn bè đồng trang lứa hôn nhau tại mỗi bữa tiệc. Với đủ thứ giấy tờ giả và rượu chè, cậu đã nghe và thấy họ biến mất vào những căn phòng trống để làm những điều còn hơn thế.
"Cậu đã thử chưa?"
Đến lượt họ. Đứng trước quầy, Nathan liếc nhìn thực đơn. Rồi ánh mắt anh quay lại Alex. Thay vì trả lời, một câu hỏi khác được đưa ra.
"Cậu muốn uống gì?"
Cậu ấy không muốn trả lời sao? Trái tim đang đập loạn xạ từ từ dịu xuống trước câu hỏi đó. Đúng vậy. Đó là chuyện riêng tư, và Nathan vốn hiếm khi kể về bản thân mà.
"Tôi… chỉ cần trà sữa thêm trân châu. Còn cậu?"
"Tôi không uống."
Vừa dứt lời, Nathan đã quẹt thẻ của mình, không cho Alex một giây để rút ví ra. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, cậu không kịp phản ứng. Alex nhìn Nathan với vẻ mặt bối rối.
"Tôi sẽ trả."
"Tại sao?"
"Bởi vì…"
Vì tôi là Alpha. Đó là điều đầu tiên nảy ra trong đầu. Hình ảnh mặc định về một Alpha là vậy: phải chủ động, phải giỏi giang mọi thứ, và ít nhất phải có một lĩnh vực xuất sắc.
Nhưng lập luận này trở nên vô cùng yếu ớt trước mặt Nathan.
"Tôi muốn mua cho cậu."
Alex lắp bắp. Trà sữa được pha chế nhanh chóng. Nathan nhận ống hút, thốt ra một lời cảm ơn lịch sự.
"Vậy lần sau cậu mua cho tôi cũng được."
"… Ừm."
Nathan nhìn cậu một lúc trước câu trả lời ngoan ngoãn đó, rồi kéo nhẹ tay cậu như muốn rời đi. Alex ngoan ngoãn bước theo anh ra đường.
Vẫn không buông tay, Nathan cắm ống hút vào ly trà sữa Alex đang cầm.
"Cảm ơn."
Alex cúi đầu, lúng túng nhấp một ngụm. Cậu chẳng cảm nhận được hương vị gì, toàn bộ ý thức đổ dồn vào bàn tay đang được nắm chặt.
Họ im lặng bước đi thêm một lúc nữa, rồi dừng lại ở ngã tư dẫn vào Soho, nép mình trong một con hẻm nhỏ. Trong khi chờ đèn xanh, Nathan bất ngờ mở lời.
"Tôi đã thử rồi. Hôn ấy."
À. Alex chớp mắt.
"Tôi… cũng đoán vậy."
Thật là một câu hỏi ngốc nghếch. Nghe câu trả lời, một cảm giác bồn chồn quặn thắt trong lòng cậu. Anh cũng đã làm vậy nhiều lần với Jessica Bundy rồi. Những hình ảnh không mấy dễ chịu thoáng qua trong đầu. Cậu giật mình, siết chặt bàn tay đang nắm.
"Còn cậu?"
Alex không có lấy một ký ức nào về việc từng hôn ai. Nhưng thừa nhận điều đó nghe thật xấu hổ, nên cậu do dự.
"Tôi… chưa từng."
"Cậu có muốn thử không?"
Cổ họng khô khốc. Cậu biết anh không hỏi với ý nghĩa đó.
"Tôi… có nên không?"
"Với một Omega mà cậu đang hẹn hò chẳng hạn?"
Chỉ đến lúc đó, Alex mới nhận ra họ đang "luyện tập". Cậu nhìn xuống bàn tay mình. Với Nathan, tất cả chỉ có thế.
"Tôi không biết. Tôi chẳng tự tin vào bản thân chút nào."
Nathan thản nhiên đáp.
"Lần đầu ai cũng vụng về cả thôi."
Ý nghĩ đã ám ảnh cậu từ nãy giờ lại trỗi dậy: Nathan đã có nụ hôn đầu tiên với ai? Cậu ấy trông thế nào? Và bây giờ… cậu ấy sẽ thế nào? Nỗi tiếc nuối tưởng đã kìm nén đượclại phình to một cách đáng sợ, ngay trong lòng bàn tay đang nắm lấy Nathan.
"Vậy thì… đối phương có ghét tôi khôngnhỉ?"
Cậu vật lộn tìm câu trả lời, đè nén mọi câu hỏi thật lòng muốn tuôn ra. Thế rồi, một tiếng cười khẽ vang lên. Bối rối trước âm thanh bất ngờ, Alex quay phắt đầu lại.
"Sao… sao vậy?"
Giọng cậu run rẩy. Đúng lúc đó, đèn chuyển xanh. Nathan lắc đầu và bắt đầu băng qua đường. Bàn tay vẫn nắm chặt.
"Không, không có gì."
Alex ngập ngừng, bám theo bước chân anh. Nathan ngoảnh lại nhìn cậu và nheo mắt cười.
"Vì cậu dễ thương quá."
Mắt Alex mở to. Trong giây lát, cậu không hiểu mình vừa nghe thấy gì.
"Tôi… á?"
"Ừ. Phản ứng của cậu dễ thương lắm."
Nathan không dừng lại. Cơ thể Alex nghiêng về phía bàn tay đang níu giữ. Cứ thế, không thể cưỡng lại, rồi bước tiếp, dù cậu biết những lời ấy chẳng mang ý nghĩa gì đặc biệt.
"Nên sẽ không có ai ghét cậu đâu."
Tất cả những gì Alex có thể làm là để mình bị Nathan dẫn đi.
Buổi "hẹn hò luyện tập" giả danh ấy kéo dài thêm ba tiếng đồng hồ. Sau khi lang thang qua những con hẻm của Soho, họ chơi trò chơi điện tử. Và bàn tay họ, cuối cùng cũng buông nhau ra vào lúc đó.
Họ đã chơi một ván bắn súng tại một trung tâm trò chơi điện tử nằm đối diện các câu lạc bộ đêm, bên cạnh quán Prich's. Thường thì Alex là người chơi giỏi hơn trong thể loại này, nhưng hôm nay cậu không thể tập trung, nhân vật của cậu chết rất nhanh chóng và thảm hại.
Sau một ván đấu nhạt nhẽo, họ chuyển sang chơi bi-a. Họ chơi khoảng ba ván trên chiếc bàn nghiêng vẹo, chất lượng còn tệ hơn cả cái bàn ở tầng hầm sòng bạc. Mọi thứ hôm nay đều có chút khác lạ. Không như trước kia, khi anh chẳng bao giờ nhường nhịn, Nathan hôm nay đã cho Alex đến hai cơ hội, dù cậu cóđánh rơi bi đen giữa chừng đi chăng nữa.
Nathan hôm nay trông vẫn là Nathan, nhưng mọi thứ đã khác. Cái nắm tay. Việc anh trả tiền trước. Những nụ cười dành cho cậu.
Nếu ai đó hỏi cậu rằng cảm giác khi luyện tập hẹn hò thế nào, cậu sẽ không thể trả lời nổi. Bởi vì, cậu chẳng muốn làm những điều ấy với ai khác ngoài Nathan.
Sự tham lam mơ hồ, không tên ấy đã níu giữ Alex lại khi đã đến giờ về nhà. Cậu không muốn chia tay. Dù có lẽ đã thể hiện một hình ảnh cẩu thả hơn là xuất sắc, cậu vẫn không thể chịu đựng nổi ý nghĩ rằng: sau hôm nay, có lẽ sẽ không còn được thấy anh như thế này nữa.
Cậu biết rõ Nathan sẽ chẳng bao giờ chấp nhận mình. Lời xin lỗi anh dành cho lời thú nhận vòng vo của cậu ngày ấy, chính là một sự từ chối rõ ràng nhất.
"Này, Nathan."
Vậy nên… chúng ta có thể thử thêm một lần nữa không?
"Nếu… nếu cậu không phiền…"
Chỉ một lần nữa thôi…
"Cậu có thể… giúp tôi thêm một lần nữa không?"
Hãy khiến tôi tiếp tục ảo tưởng đi.
Trước khi bước xuống cầu thang để trở lại nhà ga nơi họ gặp nhau, Alex đã hỏi như vậy. Nathan im lặng nhìn cậu chằm chằm. Một cơn gió thổi từ bầu trời đỏ cam đang dần tắt nắng luồn qua mái tóc họ. Có lẽ cậu đã đi quá xa rồi. Alex vội vàng mím chặt môi trước sự im lặng kéo dài. Và rồi câu trả lời vang lên.
"Ừ."
Đó là một lời đồng ý dịu dàng, trầm tĩnh. Một âm sắc mà Alex chưa từng nghe thấy trước đây.
Hàng loạt câu hỏi trào dâng. Nate, đến tận lúc này, cậu vẫn đang 'luyện tập' cùng tôi sao?
Dù đã đạt được sự chấp thuận như mong muốn, nhưng tâm trí Alex lại rơi vào một mớ hỗn độn điên cuồng. Nathan đã chấp nhận lời đề nghị mà lẽ ra anh phải khước từ. Nathan đã chấp nhận lời đề nghị mà lẽ ra anh phải khước từ. Với ánh mắt đầy sự khao khát và hoang mang, Alex nhìn chằm chằm vào Nathan, muốn xuyên qua lớp mặt nạ vô cảm kia để nhìn thấu anh. Thế nhưng, dù có vắt kiệt suy nghĩ...
"Vậy thì… hẹn lần sau nhé."
Cậu vẫn không thể tìm ra câu trả lời.
