Đôi lông mày buồn bã rủ xuống, Alex cầm điện thoại lên. Cậu lướt ngón tay qua vết nứt nhỏ dưới màn hình rồi mở Facebook. Cậu tìm David Mack trong nhóm trò chuyện chung do đội bóng lập ra. Xét cho cùng, David chưa làm gì sai trái, nhưng cậu vẫn cảm thấy bức bối. Tuy nhiên, việc khiến bố mình vơi bớt lo âu quan trọng hơn cái tôi cao ngạo của bản thân.
Cậu muốn gì.
Alex không chào hỏi, chỉ gửi đi duy nhất câu đó. David Mack trả lời nhanh chóng như thể đang chờ sẵn.
Sẽ nói sau. Rồi cậu sẽ cảm ơn tôi vì điều nàythôi.
Một bong bóng tin nhắn khác hiện lên:
Chào mừng đến với đội. Cậu sẽ là một tiền vệ xuất sắc đó.
Đáng lẽ đó phải là một tin vui, nhưng Alex chẳng cảm thấy vui chút nào. Cậu nhìn những dòng chữ với vẻ mặt vô hồn, rồi để mình chìm vào giấc ngủ mệt mỏi.
Khi tỉnh giấc, bên ngoài trời đã tối đen. Tiếng dế lọt qua khung cửa sổ đang hé mở. Alex yên lặng ngắm nhìn bầu trời đêm có trăng, rồi cầm điện thoại lên kiểm tra. Nathan đã trả lời tin nhắn của cậu, từ một giờ trước.
Xin lỗi. Tôi đang tập thể dục. Có việc gì thế?
Alex dán mắt vào dòng tin nhắn ấy rất lâu. Một giờ… đã hơn 10 giờ tối rồi. Đã quá muộn.
Không có gì đâu. Xin lỗi đã làm phiền cậu nhé.
Cậu gõ xong dòng chữ trong mệt mỏi, định đặt điện thoại xuống mà không mong đợi hồi âm, nhưng tin nhắn mới đã đến ngay lập tức. Hả? Alex chớp mắt.
Sao cậu lại nói vậy?
Lần này, cậu bối rối thật sự.
Nói gì cơ ?
Tôi không thấy phiền đâu.
Trong khoảnh khắc, đầu ngón tay Alex như ấm lên. Cậu cố kìm nén nụ cười cứ muốn bật ra. Niềm vui ùa đến, xóa tan mọi u buồn trước đó.
Tôi chưa bao giờ nghĩ vậy cả.
Cảm ơn cậu. Tôi cũng thế, Nathan à.
Rốt cuộc có chuyện gì vậy?
Lời đáp chân thành của Nathan khiến Alex nheo mắt cười, khẽ tự nhủ: như vậy là đủ rồi.
Không, chỉ là tôi định hỏi có thể ngủ nhờ nhà cậu tối nay không ấy. Giờ muộn rồi, đừng bận tâm nữa nhé.
Nathan im lặng vài giây. Có lẽ mình hơi quá rồi, Alex vừa nghĩ thế thì tin nhắn mới hiện lên:
Cứ đến đây đi. Muộn thì tôi sẽ ra đón cậu. Gặp nhau ở ga nhé.
Cậu định nói "không cần đâu", nhưng lại thôi. Bởi cậu khao khát được nhìn thấy Nathan, dù chỉ sớm hơn một giây. Lướt ngón tay nhẹ nhàng trên màn hình như đang chạm vào thứ gì quý giá, Alex bật dậy, vội vã thu vài bộ quần áo cho ngày mai rồi lặng lẽ rời khỏi nhà.
Chuyến tàu điện ngầm muộn vẫn còn khá đông. Càng tiến về phía Stepney Green - ga gần nhà Nathan, người trên tàu càng thưa dần.
Trong toa tàu chật hẹp, thoảng mùi ẩm mốc, Alex thẫn thờ nhìn về phía trước. Cậu thấy một đôi nam nữ ngồi cạnh nhau, tay trong tay. Cô gái là Alpha, chàng trai là Omega. Thế giới phân chia theo Hình thái, không phải giới tính, đôi khi vẫn khiến cậu băn khoăn. Tại sao lại tồn tại những phân biệt như vậy? Nếu không có chúng, có lẽ mọi thứ sẽ đơn giản hơn nhiều.
Giọng nữ báo ga tiếp theo vang lên, Alex bước xuống tàu. Trước khi đi, cậu khẽ liếc nhìn khoảng tối giữa toa tàu và sân ga, rồi bước vững vàng lên vạch kẻ màu vàng.
Ga tàu rộng lớn và vắng lặng. Rời khỏi không gian hình vòm yên tĩnh đó, Alex bước lên cầu thang. Bầu trời đêm hiện ra trước mắt. Vầng trăng treo lơ lửng trên cao, sáng đến mức những vì sao lưa thưa gần như bị lấn át.
Và dưới bầu trời tĩnh lặng ấy, là người mà Alex yêu thương. Nathan đang đứng nhìn xuống phía cầu thang, chờ đợi ai đó, hay đúng hơn, đang chờ Alex Yeon.
"Đến rồi à?"
Chỉ một câu nói ấy đã gột rửa mọi ưu phiền trong lòng Alex. Thế nhưng, một nỗi xót xa khác lại chợt trào lên. Cậu ngỡ ngàng nhận ra, rằng mình có thể yêu một người đến nhường này.
"Cậu đợi lâu chưa?"
"Không lâu mà."
Cậu ấy thật tuyệt vời.
"Đi thôi."
Chỉ cần nhìn thấy cậu thôi là tôi đã hạnh phúc rồi.
Alex ngước nhìn vầng trăng mà mỉm cười. Ánh bạc dịu dàng phủ lên khuôn mặt cậu. Nathan lặng lẽ quan sát cậu như thế. Sau khi chậm rãi bước lên hết cầu thang, cả hai im lặng tới nhà anh. Tiếng bước chân nhẹ nhàng hòa cùng âm thanh côn trùng rả rích đâu đó xa xa, trong bầu không khí đêm đầy hương lá tươi mát. Hai bàn tay họ đung đưa nhẹ nhàng, cách nhau một khoảng bằng một bước chân.
"Nếu có điều gì không vui, cứ nói với tôi nhé."
Nathan cất lời nhẹ nhàng. Alex quay sang. Ánh mắt anh hướng về cậu, bình thản mà chân thành.
"Tôi sẽ lắng nghe."
Hai bàn tay họ vẫn đung đưa nhịp nhàng bên nhau. Đầu ngón tay khẽ chạm, thoáng qua một cảm giác mơ hồ.
"...Vậy thì tôi cũng hứa cậu. Dù có chuyện gì, thì tôi cũng sẽ luôn đứng về phía cậu."
Nghe vậy, Nathan khẽ mỉm cười, nụ cười thoáng chút mệt mỏi. Mái tóc vàng nhạt của anh dưới ánh trăng như được dệt bằng những sợi bạc. Những ngón tay lại khẽ chạm, lần này dừng lại lâu hơn một chút.
"Kể cả nếu tôi làm điều gì đó sai trái hả?"
"Ừ. Kể cả như vậy."
"Đừng hứa hẹn dễ dàng như thế chứ."
Alex trầm ngâm. Nhưng trong lòng, cậu tin chắc điều đó. Dù Nathan có thế nào, cậu cũng sẽ ở bên anh.
"Tôi nói thật lòng mà."
"Ừ, vậy thì..."
Một tiếng cười khẽ thoát ra. Gần đây, Nathan cười nhiều hơn. Có vẻ như khi ở bên Tina vàJude, anh vẫn là chính mình, nhưng khi ở cạnh Alex, anh lại có phần khác. Phải chăng mình đang ảo tưởng ư? Alex im lặng giây lát rồi cất tiếng. Đây có lẽ là lần đầu tiên cậu thật lòng bày tỏ nỗi băn khoăn của mình.
"Tôi không biết liệu mình có làm được không."
"Bóng đá á?"
"Ừ. Tôi đã cố gắng rất nhiều, nhưng không chắc mình có đi đúng hướng không..."
Nathan im lặng nhìn về phía trước. Trong khoảng lặng này, những ngón tay của họ lại khẽ chạm nhau. Alex cố phớt lờ cảm giác ấy, dù tim cậu đập rộn ràng, và cậu giữ nguyên bàn tay trong tư thế căng thẳng đó.
"Tôi chưa từng thấy ai nỗ lực nhiều như cậu."
Nathan nói.
"Tôi không biết nhiều về bóng đá..."
Những ngón tay vừa chạm nhau bỗng dừng lại, như thể tìm thấy điểm tựa.
"...Nhưng tôi tin cậu sẽ làm tốt."
Ngón trỏ của cả hai từ từ quấn lấy nhau. Alex nín thở, hạ bàn tay đang run nhẹ xuống. Những ngón tay của Nathan nhẹ nhàng luồn vào kẽ tay cậu. Sợ nhịp tim hỗn loạn của mình sẽ lộ ra, Alex cắn nhẹ môi, cảm nhận từng khoảnh khắc. Dường như cậu đang nín thở, nhưng lại thấy lồng ngực nhẹ bẫng, như vừa trút được gánh nặng.
"Dù kết quả thế nào đi chăng nữa, tôi cũng sẽ ở bên cậu."
Alex hít một hơi sâu, gật đầu, sống mũi ửng hồng. Hai bàn tay nắm chặt ấy cứ thế dẫn lối họ bước trên con đường vắng về nhà, không ai nhắc đến chuyện tập luyện nữa.
Khác với căn nhà của Alex, nhà Nathan luôn ngăn nắp và rộng rãi, nhưng lại phảng phất một sự tĩnh lặng đặc biệt, như một nơi thiếu hơi ấm lâu dài của con người. Có lẽ chính điều này khiến Alex thích đến đây. Vì cậu cho rằng, đây là một trong những điểm tương đồng hiếm hoi giữa họ.
"Mẹ cậu đâu rồi?"
"Công tác ấy. Nếu mẹ không về trước nửa đêm, có lẽ sẽ nghỉ lại nhà dì."
Nathan đặt chìa khóa lên bàn, xỏ đôi dép trong nhà. Bàn tay từng nắm chặt giờ lại thả ra. Cảm giác tiếc nuối thoáng qua, Alex lặng lẽ đi theo sau, các ngón tay còn đang khẽ ngọ nguậy.
Nathan bước vào bếp, quay sang hỏi:
"Xem phim không?"
"Ừ, được. Mình xem gì?"
Chỉ một câu hỏi đơn giản cũng đủ khiến Alex vui vẻ. Ngoài những lần chơi game cùng nhau, đây là lần đầu họ xem phim chung. Nỗi tiếc nuối vì bàn tay trống trải bỗng tan biến trước sự chủ động của Nathan.
"Bắp rang bơ không?"
Nathan hướng mắt về phía tủ bếp rồi quay sang nhìn Alex. Cậu gật đầu ngay lập tức. Nathan với tay về phía gói bắp rang ở ngăn trên cùng, nhưng Alex đã nhanh chân bước đến bên cạnh trước.
"Để tôi lấy cho."
Cậu khẽ vượt qua cánh tay đang giơ lên của Nathan, lấy gói bỏng xuống. Nathan nheo mắt lại, nhìn Alex chằm chằm. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua. Alex vừa giữ gói bỏng cẩn thận, vừa liếc nhìn anh. Liệu cậu ấy có khó chịu như lần mình cầm ô giúp không?
"Cậu."
Alex chờ đợi lời nói tiếp theo của Nathan với chút lo lắng thắt lại trong lòng.
"Đợi đến khi tôi cao thêm chút..."
"...Ừ?"
"Tôi sẽ khiến cậu không còn cơ hội để tự tay làm mọi việc nữa."
Phần đó khiến Alex phải gắng giữ nét mặt nghiêm túc để không bật cười. Câu nói dễ thương đến mức mọi lo ngại về sắc mặt của Nathan bỗng chốc tan biến.
"Sao cơ ?"
Nathan từ từ đưa tay ra. Anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Alex đang cầm gói bỏng. Dù đã quen qua những lần nắm tay, nhưng tay Nathan vẫn khiến cậu ngạc nhiên bởi sự rắn chắc và dài rộng, trái ngược với vẻ ngoài tinh tế của anh. Mỗi lần cảm nhận được điều đó, một nơi nào đó trong lòng Alex lại rung động. Cậu thấy lạ lẫm, và cả một chút…
"Tất cả những gì cậu từng làm với tôi."
"Tôi… tôi đã làm gì chứ?"
Cậu vui vì họ lại chạm vào nhau, nhưng cũng thấy kỳ lạ khi các ngón tay Nathan siết nhẹ quanh cổ tay mình. Nathan nhìn Alex, tay vẫn nắm giữ cổ tay cậu như muốn cậu cảm nhận rõ sự cố định ấy.
"Cậu cứ suy nghĩ kỹ xem."
Nói rồi, anh nhẹ nhàng lấy lại gói bỏng từ tay Alex bằng tay còn lại, rồi buông cổ tay cậu ra. Một cảm giác ngượng ngùng bồi hồi ùa đến, Alex vô thức xoa nhẹ cổ tay. Đứng cạnh Nathan khi anh cho bỏng vào lò vi sóng, Alex lẩm nhẩm làm theo lời anh, cố nhớ lại xem mình đã làm gì. Có gì đâu ta? Cầm cặp giúp cậu ấy? Lấy đồ trên cao giúp cậu ấy, như vừa nãy hả?
Nghĩ đến đây, Alex thử tưởng tượng cảnh Nathan làm những điều đó cho mình. Nhưng chỉ vài giây sau, cậu đã lắc đầu. Chuyện đó không thể xảy ra được. Nathan có khuôn mặt mà người ta chẳng nỡ bắt anh phải mang vác gì nặng nhọc. Cậu không muốn khiến anh phải khó chịu chút nào hết.
Hơn nữa, việc Nathan cao hơn cậu, khi cả hai sắp trưởng thành, là điều khó có thể xảy ra. Alex nhớ lại lời cô giáo dạy khoa học, dù hôm ấy cậu có hơi ngủ gật, rằng giai đoạn này sự phát triển chiều cao gần như đã kết thúc. Giả định của Nathan là điều khó thành hiện thực. Nghĩ vậy, Alex cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng. Dĩ nhiên, đó là bí mật nhỏ của riêng cậu.
