Cherreads

Chapter 10 - Thoảng như giấc mộng [1]

Sau khi thoát ra khỏi địa phận Thanh Nguyệt Trường Cung, Thẩm Dạ buộc lòng phải để Tô Tô ở lại, hắn muốn ôm chặt lấy nó thế nhưng vì nửa thanh kiếm vẫn còn ghim sâu bên vai nên đành phải nén xuống, cuối cùng chỉ xoa xoa vuốt vuốt lên thân nó một lần cuối, lưu luyến nói: “Tô Tô, mau quay về đi, lần này ta đi rồi chẳng biết mai này có còn cơ hội gặp lại hay không, ngươi phải tự bảo trọng!”

Tô Tô nghe vậy gầm gừ mấy tiếng, trong mắt cơ hồ rưng rưng vài giọt lệ, không nỡ rời xa cũng chẳng muốn để người đi, vì thế nó lập tức dụi dụi đầu vào ngực Thẩm Dạ, lại vô ý làm động vào vết thương của hắn.

Bất ngờ bị ăn đau, Thẩm Dạ khẽ rên một tiếng rồi lập tức quỵ xuống liên tục thở dốc...

Lúc này, Tô Tô dường như nhận ra mình vừa làm tổn bạn liền dụi dụi đầu vào mặt hắn. Thấy vậy, Thẩm Dạ hơi ngẩng đầu lên cho má mình chạm mũi nó, khẽ nói: “Tô Tô, đừng lo cho ta, mau trở về đi, đi đi!”

Nếu cứ dây dưa ở đây mãi thì hắn nhất định sẽ bị bắt mất, hơn nữa còn làm liên lụy tới nó, Thẩm Dạ nghĩ rồi tức khắc gượng dậy chậm rãi bước đi. 

Dẫu Thẩm Dạ đã nói vậy, Tô Tô vẫn chẳng chịu nghe theo, người đi một bước nó liền tiến lên một bước, khiến cho hắn tức giận quát to: “Mau, đi đi! Trở về đi! Không được theo ta nữa, có nghe không!?”

Tô Tô nghe mắng liền khựng lại, nó gầm lên dậm dậm chân, dù rất muốn đi theo Thẩm Dạ nhưng không dám cãi lệnh, vì thế chỉ biết trơ mắt đứng nhìn bóng dáng người càng lúc càng xa.

Nghe tiếng gầm đầy thê lương của Tô Tô vang vọng từ đằng sau, lòng Thẩm Dạ càng thêm đau xót… Trong lúc dầu sôi lửa bỏng thế này, đến thân hắn còn lo không xong thì làm sao có thể mang theo một con hổ to thế kia? 

Chẳng cần biết là ai bảo vệ cho ai, nhưng chỉ cần rời khỏi Thanh Nguyệt Trường Cung nhất định sẽ khiến nó gặp phải vô vàn nguy hiểm, nghĩ tới hắn lại lắc đầu khẽ nói: “Xin lỗi Tô Tô, hôm nay ta đành phải bỏ rơi ngươi.”

Hiện tại rời đi trong cơn nguy khốn, quả thật mai này chỉ e chẳng còn cơ hội tương phùng!

* * *

Hồi lâu sau, Thẩm Dạ vô tình tìm được hang động nhỏ, hắn quyết định lấy đây làm nơi cư trú tạm thời, chỉ hy vọng bản thân an toàn được một thời gian.

Hang động lạnh lẽo ẩm ướt, điều kiện ở vô cùng tồi tệ, Thẩm Dạ cố lê từng bước lần mò đi vào trong rồi đảo mắt nhìn quanh. Chợt thấy tảng đá lớn có thể dùng làm nơi nằm nghỉ được, hắn chậm rãi ngồi xuống bắt đầu xem xét thương tích trên người mình...

Nửa thanh kiếm gãy vẫn còn cắm sâu trong da thịt, Thẩm Dạ đã cố chịu đựng nó suốt ba canh giờ liền, tới tận lúc này mới dám đụng vào.

Hắn phủ lên thân kiếm một lớp ý phục rồi nghiến chặt răng dùng sức rút mạnh, ngay lập tức máu theo khe hở vết thương bắn ra rồi lại chảy xuống không ngừng.

Thời điểm đó, đau đớn truyền đến khiến đầu óc Thẩm Dạ gần như tê liệt, hô hấp trì trệ, hắn đặt chiếc khăn lên miệng vết thương đè chặt tạm thời ngăn máu chảy, thở nặng nhọc từng cơn. 

Đợi một lúc cho tinh thần phục hồi trở loại,Thẩm Dạ mới rắc chút dược cầm máu lên miệng vết thương, sau đó tự xé áo mình ra băng bó lại.

Không lâu sau, giữa cơn mệt mỏi đè nặng, Thẩm Dạ gục xuống rồi dần dần chìm sâu vào trong mê man…

Khi tỉnh dậy thì mặt trời đã khuất bóng từ lâu, bụng Thẩm Dạ liên tục sôi lên ùng ục… Giữa màn đêm đen kịt, hắn gượng dậy khoanh tay ôm gối, cố gắng chống chọi với cơn đói rét.

“Không biết bây giờ là canh mấy…” Đêm trôi qua thật chậm, Thẩm Dạ ngồi đợi mãi vẫn không thấy trời sáng, gió chẳng biết từ đâu luồn vào hang, khiến toàn thân hắn run lên liên hồi.

Giờ đây, Thẩm Dạ mới nhận ra căn phòng mình ở trước kia thật là ấm áp biết bao, những ngày tháng đó đã rất bình yên. Khi cơn sóng dữ thật sự ập đến thì mới hay cuộc sống tối tăm hoảng loạn đến nhường nào. Tim hắn đột nhiên nhói đau từng trận, nhớ sư tỷ, nhớ sư huynh da diết nhưng chẳng cách gì quay về được nữa.

Sư tỷ đã bị người hại chết, còn sư huynh xem hắn như cừu nhân, tuyệt đối sẽ không bao giờ dung thứ, những ngày tháng yên bình đó… vĩnh viễn chỉ tồn tại trong giấc mơ.

Nắm tay Thẩm Dạ siết chặt lấy đầu gối, vết thương nhói lên đau buốt, tim hắn gần như nát theo từng nhịp thở…

“Là ai đã hại sư tỷ rồi đổ tội cho ta?” Thẩm Dạ càng nghĩ đến càng thấy lòng nóng như lửa đốt: “Khoan đã, đêm qua…”

Đêm qua bọn người đó đột nhiên cố ý đến ép hắn uống rượu, rõ ràng là có vấn đề: “Lẽ nào là… bọn chúng?”

Làm sao có chuyện trùng hợp ngẫu nhiên như vậy!?

Thẩm Dạ càng nghĩ càng cảm thấy suy đoán của mình không sai: “Ta… nhất định phải tìm cách quay lại Thanh Nguyệt Trường Cung…” 

Để tìm ra chân tướng thật sự, rửa oan cho hắn lẫn sư tỷ đồng thời bắt bọn ác nhân đó trả giá gấp bội. 

“Nếu như được một ngày như thế, liệu sư huynh có còn hận ta không?”

“Liệu người có thể nào hiểu cho lòng ta?” Hay hắn còn có thể trở về lại bên cạnh người như thuở ban đầu không?

Thẩm Dạ dù không biết câu trả lời nhưng vẫn ngầm ấp ủ hy vọng, rồi lấy đó làm động lực sống còn để vượt qua giai đoạn đen tối này.

Chẳng lâu sau, hắn lại dần dần rơi vào mê man…

More Chapters