Cherreads

Chapter 18 - Chương 18

Có vẻ như Alex rất để ý về bàn tay đang chạm vào trán mình, hàng mi cậu khẽ rung lên. Anh thấy cậu liên tục đảo mắt: một lần nhìn bàn tay anh, một lần nhìn mặt anh, với vẻ lo âu khó giấu. Thấy dáng vẻ ấy thật đáng yêu, Nathan cố ý không buông tay ra.

"Ừ, tôi sẽ làm thế."

Alex nhìn ra chỗ khác, đầu hơi cúi xuống. Vành tai tròn ửng đỏ lên. Nathan xoa nhẹ vết thương vài giây rồi mới buông tay. Alex ngẩng đầu lên, hơi giật mình, rồi ngập ngừng mấp máy môi. Trông cậu chẳng khác nào một chú chó con đang đánh hơi tìm dấu vết.

"Giờ cậu… đi về à?"

 "Sao vậy?"

 "Nếu cậu không phiền… cậu có thể đợi tôimột chút được không…?"

Alex hỏi rất thận trọng, như thể đang đưa ra một yêu cầu lớn. Cuối cùng, một nụ cười nhẹ cũng nở trên khuôn mặt vốn dĩ trắng bệch và cứng đờ vì lo lắng của Nathan. "Ừm." Đáng yêu thật.

"Được."

Ngay khi câu trả lời vừa được thốt ra, khuôn mặt Alex bừng sáng hẳn. Đôi lông mày gọn gàng cong lên vui vẻ, cậu gật đầu lia lịa.

"Cảm ơn nhé!"

 "Cứ từ từ thôi."

 "Ok!"

Trái ngược hoàn toàn với lời hứa "từ từ", Alex lập tức quay người, chạy vụt trở lại sân cỏ. Trước khi biến mất nhanh chóng vào trong nhà thi đấu, cậu còn kịp ngoảnh lại, vẫy tay một cái. Nathan chẳng thấy đôi tay mình dính đầy mồ hôi khó chịu chút nào, chỉ khẽ cười một tiếng, ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng ấy.

Tina và Jude khẽ chạm vào vai Nathan, anh đang mải dõi theo về phía sân vận động. Chạm nhẹ ấy khiến anh giật mình quay lại. Hóa ra anh đã quên bẵng họ đang ở đây.

"Nathan, tụi mình về trước nhé."

 "Ừ, bọn mình đi đây, hai người cứ từ từ nha."

Giọng điệu của họ nghe thật có gì đó. Nathan hơi nheo mắt, nhìn qua lại giữa Tina và Jude. Sau một cái liếc mắt hiểu ý, cả hai nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi nắm tay nhau bước đi.

"Chúc hai người có thời gian vui vẻ nha!"

Jude để lại một câu nói đầy ẩn ý rồi dắt Tina rời khỏi khán đài, tiếng thì thầm phấn khích còn vương lại phía sau. Nathan đoán được đại khái họ đang bàn tán gì. Anh lặng lẽ trở lại chỗ ngồi, mắt đảo qua chiếc túi da đang đặt trên ghế. Một lát sau, anh lấy ra thứ bên trong, đó là băng tay.

À, mình có lý do để đưa nó rồi.

Một nụ cười mờ nhạt khẽ nở rồi đậm dần trên môi anh.

Ba mươi phút sau, Alex xuất hiện. Cậu đã rửa tay, tóc được vuốt sơ sơ nhưng vẫn còn hơi ẩm. Nathan đang dựa lưng vào bức tường sân vận động chờ cậu.

"Cậu đợi lâu chưa? Xin lỗi nhé."

 Alex hiện ra trước mặt với hơi thở còn hơi gấp. Bầu trời mùa hè chưa tắt nắng hẳn, bóng cậu đổ dài, phủ lên người Nathan. Anh bình thản ngước mắt lên.

"Không sao."

 "Mấy đứa kia đâu rồi?"

 "Chúng nó về trước rồi."

Mái tóc Alex vẫn còn hơi ướt, vài sợi dính nhẹ trên trán. Một làn gió nhẹ lướt qua khoảng giữa hai người, mang theo mùi hương sảng khoái, mát lành – như nước suối, lại phảng phất chút hương cỏ non. Nathan lặng lẽ quan sát Alex. Pheromone của cậu… có phải mùi như thế này không?

Chắc chỉ có Omega hay Alpha mới nhận ra được pheromone của Alex thực sự là gì.

Đó là điều anh chưa từng nghĩ đến, dù chỉ một lần. Lớn lên trong gia đình toàn Beta và chỉ kết thân với Beta, pheromone với Nathan là một khái niệm xa lạ, chẳng dính dáng chút nào tới anh. Điều đó càng đúng hơn khi anh chưa từng nghĩ đến việc gặp gỡ với một Alpha hay Omega. Như Tina và Jude đã nói, anh chẳng thể nào cảm nhận được Alex là Alpha.

Đó là một thế giới khác.

Alex đứng trước mặt anh, chỉ là một chàng trai cao hơn anh chút đỉnh. Một cậu bé đáng yêu với mái tóc nâu đen, vẫn còn vương vấn nét ngây thơ chưa kịp biến mất hoàn toàn.

Nhưng Alex là Alpha, thuộc về một thế giới Nathan không thể thấu hiểu, nơi những cơn sốt của Rut sẽ đến theo chu kỳ định sẵn. Giữa họ là một bức tường vô hình, trừ phi anh được tái sinh, còn không thì chẳng thể vượt qua.

"Nathan ơi?"

Và có lẽ, nếu Nathan không biết việc Alex đã "từng thích" mình, anh sẽ chẳng bao giờ phải bận tâm suy nghĩ về những điều này.

"Tôi có thứ này cho cậu."

 "Cho tôi hả?"

Nathan gật đầu. Anh lặng lẽ đưa cho Alex chiếc băng tay được gói cẩn thận mà mình đang cầm. Đôi mắt Alex mở to khi thấy món quà được đưa ra trước mặt. Chắc do không thểtin nổi hay sao mà cậu chỉ mấp máy môi, rồi ánh mắt dò hỏi hướng thẳng vào mắt anh.

"Thật sao?"

 " Không thích thì thôi."

 "Không phải vậy! Không phải mà… tôi thích lắm."

Alex vội vàng lắc đầu. Lại là biểu cảm ấy -khuôn mặt mím chặt môi để nén nụ cười đang trào dâng. Bàn tay còn hơi do dự, cẩn thậnnhận lấy chiếc băng. Như chưa thể tin được, Alex nhìn chằm chằm vào món quà trong lòng bàn tay một lúc lâu, rồi cuối cùng nở một nụ cười rạng rỡ.

"Cảm ơn nhé, Nathan."

Mình không muốn liên quan đến những người thuộc giới tính khác Beta.

 "Thật sự… tôi thích nó lắm."

 Mình không thích những thứ mình không thể hiểu nổi.

 "Tôi sẽ giữ gìn và đeo nó. Sẽ không để nó bẩn đâu. Vì cậu đã tặng mà."

 "Tôi không nghĩ thế đâu."

 "Hả?"

 "Đeo nó thường xuyên thì tốt hơn ấy?"

Nhưng nếu so với tất cả những điều đó, thì…

 "Vì tôi đã tặng nó mà."

… Alex Yeon còn quan trọng hơn.

Alex im bặt trước câu nói ấy. Sau khi nhìn chăm chú vào anh với đôi lông mày hơi sụp xuống, cậu khẽ quay mặt đi. Một tay cậu ngập ngừng nâng lên, xoa nhẹ vào má mình, trong khi tay kia vẫn nắm chặt chiếc băng tay.

"... Tôi hiểu rồi."

Alex không dám nhìn thẳng vào mắt anh một lúc lâu, trả lời bằng giọng hơi nghẹn lại. Cậu từ từ quay người lại, gật đầu. Rồi nói thêm:

"Vậy… tôi sẽ đeo nó mỗi ngày."

 "Ừ."

Không gian xung quanh chợt lắng xuống. Chỉ còn tiếng gió thỉnh thoảng vi vút rồi tan biến. Nathan rời lưng khỏi bức tường. Alex vẫn đứng im trước mặt anh. Nathan đưa tay ra. Mắt Alex mở tròn.

"Chúng ta cùng 'luyện tập' nhé?"

 "... được hả?"

Nathan không đáp lời. Alex do dự một hồi, rồi cẩn thận đặt những ngón tay mình lên lòng bàn tay anh. Anh nắn nhẹ những ngón tay còn đang cứng đờ ấy, cảm nhận rõ cánh tay cậu khẽ run lên vì căng thẳng. Nathan khẽ cười, từ từ đan những ngón tay của mình vào kẽ tay Alex. Độ dài vừa vặn. Bàn tay cậu ấm áp lạ thường.

Buổi "luyện tập" này, thực chất, đã đánh mất mục đích ban đầu của nó. Vì Alex chưa từng cho Nathan thấy người cậu đang hẹn hò, nên anh không có cơ sở nào để so sánh và xác nhận, liệu tình cảm kia có còn dành cho anh hay không. Alex mà anh biết, từ trước đến giờ, vẫn luôn là Alex của hiện tại. Và dù biết điều đó, Nathan chẳng mảy may muốn dừng những buổi gặp gỡ này lại.

Nghĩ kỹ lại, câu trả lời đã rõ ràng ngay từ khoảnh khắc anh đề xuất cái cớ "luyện tập" vô lý ấy. Tại sao anh lại muốn biết Alex có còn thích mình không nhỉ? Chỉ có một lý do duy nhất mà thôi.

Alex Yeon rất quan trọng với anh. Anh bận tâm về cậu...

Và anh thích cậu.

Nhiều đến mức khó có thể gói gọn trong một từ đơn giản. Rất, rất nhiều.

Điều đó đã xảy ra một cách tự nhiên, đến nỗi chính bản thân Nathan cũng không nhận ra. Cho đến khi anh mở mắt, thế giới của anh đã ngập tràn hình bóng Alex. Như thể nó đã luôn như vậy từ thuở ban đầu.

Mình… đã từng có lúc nào hạnh phúc đến thế này chưa nhỉ?

Trên đường đến trạm xe buýt sau buổi tập, Alex không ngừng nhìn vào cổ tay mình. Chiếc băng trắng quấn quanh cổ tay phải khiến lòng cậu rộn ràng một niềm phấn khích khó tả. Thật kỳ diệu. Chẳng cần suy nghĩ gì, chỉ cần nhìn thấy nó thôi, tim cậu đã đập rộn ràng. Cứ như thể đang đứng dưới một tán cây đầy hoa, những cánh hoa rơi xuống, lật tung mọi thứ lên, và thế giới quanh cậu bỗng trở nên rực rỡ lạ thường. Nathan đã tặng quà cho mình ư.

Bước chân đến trạm xe buýt trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn. Hình ảnh nụ cười thoáng hiện trên môi Nathan tự nhiên hiện lên trong tâm trí cậu. Alex kìm nén nụ cười đang muốn bật ra, rồi hít một hơi thật sâu.

Mọi thứ tốt đẹp đến mức khó tin. Ở trận giao hữu vừa rồi, cậu được xếp vào đội 1 và đá chính. Huấn luyện viên khen ngợi màn trình diễn của cậu, hứa sẽ theo dõi sát sao cho đến khi mùa giải chính thức bắt đầu. Tất cả diễn ra quá nhanh, như một giấc mơ vậy. Dù biết mình đang nhận được quá nhiều may mắn, nhưng Alex vẫn thầm ước mong, hi vọng niềm hạnh phúc này sẽ kéo dài mãi.

Đến trạm xe buýt, Alex lấy điện thoại ra. Cậu tự nhủ không nên mong chờ, nhưng tay vẫn lướt kiểm tra hộp thư. Chẳng có tin nhắn nào mới từ Nathan cả. À phải rồi, cậu ấy vốn ít khi dùng điện thoại mà. Một chút thất vọng thoáng qua, nhưng ngay sau đó, khi nhớ lại những khoảnh khắc gần đây giữa hai người, tâm trạng cậu lại bay bổng trở lại. Một giả thuyết đã lởn vởn trong đầu cậu mấy ngày nay bỗng hiện lên rõ rệt:

Có lẽ nào Nathan đang…?

Chỉ mới nghĩ đến đó thôi, Alex đã thấy ngượng ngùng, vội lắc đầu phủ nhận. Không nên vội vã kết luận. Ngoài những lúc "luyện tập", họ chưa từng nắm tay nhau lần nào khác. Nathan đã nói rõ anh thích Beta, và lời tỏ tình của cậu thì…

Dòng suy nghĩ miên man đột nhiên bị cắt ngang bởi một giọng nói cất lên. Alex ngẩng đầu.

"Cậu cũng đợi xe buýt à?"

Đó là David Mack. Alex hơi nheo mắt, quan sát người đang mặc bộ đồng phục quen thuộc. Phải, David Mack cũng học cùng trường. David chơi bóng từ nhỏ, trên danh nghĩa vẫn là học sinh Sixth Form, nhưng khác với Alex, tỷ lệ đến lớp của cậu ta thấp hơn đáng kể. Cậu đã suýt quên mất vì hầu như chẳng có cơ hội gặp cậu ta ở trường.

"Ừ."

Vì không thể phớt lờ, cậu đã trả lời ngắn gọn. Mặc dù câu trả lời cộc lốc, David Mack không bận tâm. Cậu ta vuốt ngược mái tóc vàng mượt mà, bắt chuyện với cậu.

"Cậu sống ở đâu?"

"Ở khu 2."

"Lạnh lùng quá đi. Cậu không như vậy với Nathan White ấy."

Alex cau mày vì cái tên Nathan đột nhiên xuất hiện.

"Sao?"

"Sao cơ?"

"Sao tên cậu ấy lại xuất hiện?"

"Thì cậu ấy nổi tiếng mà? Hai người đi cùng nhau suốt đó thôi."

David Mack nhún vai tỏ vẻ chả có gì to tát thế, nụ cười thân thiện vẫn nở trên môi. Nếu cậu ta đã nói vậy, Alex cũng chẳng còn gì để nói thêm. Thế nhưng, một sự cảnh giác vô cớ vẫn dâng lên trong lòng cậu. Có lẽ đó là bản năng chiếm hữu trẻ con vốn có của một Alpha. Nhận thấy vẻ mặt đề phòng của Alex, David chỉ cười lớn.

"Trông cậu ấy cứ như một Omega ấy, nhưng… hai người đâu có hẹn hò, phải không?"

Alex đơ người, không thốt nên lời. Cậu thở dài bực dọc rồi duỗi thẳng người, nhặt chiếc túi thể thao đang đặt dưới đất lên. Đôi giày đá bóng dưới mắt cá chân mang đôi tất trắng đã xoay hướng.

"Tôi đi đây."

More Chapters