Cherreads

Chapter 9 - Hàm oan [5]

“Ta… có phải là con người không?” Thẩm Dạ nghĩ đến đột nhiên phá lên cười nghiêng ngả khiến cho kiếm của Trường Thanh lại lún sâu vào thêm tấc nữa, nhưng nỗi đau da thịt bị xé rách này làm sao có thể thống khổ bằng những lời chất vấn kia?

“Ta... biết giải thích làm sao khi sự thật rành rành ra trước mắt?” Nhìn hiện trường thế này, liệu ai sẽ tin tưởng hắn vô tội?

Hắn có thể nào nói mình trong sạch sao? Hay biện bạch rằng mình chỉ muốn giúp sư tỷ bận lại y phục, để nàng không bị ô danh… ai sẽ tin đây?

Khi ấy, nào ai biết Trường Thanh nghĩ gì, Thẩm Dạ chỉ thấy tinh thần y vô cùng rối loạn, y nghiến chặt răng một lúc rồi đột nhiên thu về bộ dáng lạnh băng như trước, nói: “Theo ta đi gặp sư phụ!”

Y vừa nói liền muốn rút kiếm ra đồng thời định áp giải Thẩm Dạ đến chính điện, nào ngờ hắn đột nhiên đưa một tay lên nắm chặt lấy lưỡi kiếm, tay còn lại dùng nội lực đánh gãy nó rồi lảo đảo lui người về sau.

Đám môn đệ bao vây xung quanh Thẩm Dạ trông thấy thế lập tức muốn xông lên bắt lấy hắn, nhưng đột nhiên phát hiện ra toàn thân mình bị tê liệt bất động.

“Từ khi nào…?” Thời điểm đó quả thật ai cũng đều không thể ngờ đến…

Thẩm Dạ đã hạ độc từ khi nào mà có thể khiến cho hơn hai mươi người ở đây đều bị khống chế? Ngay cả Trường Thanh cũng vô cùng bất ngờ, y ngầm siết chặt nắm tay, lạnh giọng nói: “Ta quả thật đã quá khinh thường ngươi rồi!”

Bao năm qua, người rõ ràng bám theo mình mỗi ngày vậy mà y chẳng hề hay biết hắn lén lút luyện độc dược, ngay cả khả năng hạ độc cũng thật khó lường. 

Thẩm Dạ đứng lặng nhìn Trường Thanh, lúc này đừng nói trên vai có nửa thanh kiếm gãy vốn là đau khôn xiết, mà trong lòng hắn còn thống khổ hơn gấp vạn lần. Hắn chậm rãi bước đến bên cạnh đồng thời vươn tay vuốt lên gò má y, nói: “Sư huynh, thứ lỗi cho Thẩm Dạ…”

Vừa dứt lời, Thẩm Dạ vội quay lưng rời đi, thời gian độc khống chế có hạn, hiện tại hắn cần phải thoát khỏi nơi này ngay. 

Suốt nhiều năm thăm dò Thanh Nguyệt Trường Cung, Thẩm Dạ gần như nắm rõ ngọn núi này trong lòng bàn tay. Ngoài con đường chính an toàn mà chỉ có sư phụ lẫn vài người biết ra, hắn còn biết đến hai hướng đi khác, một là địa đạo dưới nước kia, hai chính là đoạn sườn dốc cực kỳ nguy hiểm.

Thẩm Dạ hiện tại vốn đang bị thương rất nặng, hai ngả kia hắn tuyệt đối không có khả năng vượt qua, rốt cuộc còn mỗi đường chính nhưng giờ đây nó lại càng nguy hiểm hơn.

Khắp nơi đâu đâu cũng là môn đệ của Thanh Nguyệt Trường Cung đang ráo riết lùng sục truy bắt hắn.

Thẩm Dạ đi được hồi lâu liền dừng lại thở dốc liên hồi, nửa thanh kiếm vẫn còn cắm sâu trong da thịt, mỗi một lần di chuyển là một lần cắt xé, dù đau nhưng hiện tại hắn chẳng thể rút nó ra. 

Hắn gập tay đè chặt mạch máu gần vết thương, định đợi một hồi cho máu tạm thời ngưng chảy mới đi tiếp: “Cứ tiếp tục thế này, e là vô phương trốn thoát.”

“Giá như lúc này có Tô Tô thì tốt biết mấy, tiếc rằng nó hiện tại đã yên giấc trong hang, làm sao biết mình đang gặp nguy?” Thẩm Dạ nghĩ tới khẽ nghiến chặt răng, tiếp tục bước đi. 

Chẳng mấy chốc, bên tai Thẩm Dạ có rất nhiều tiếng bước chân, bọn họ lần theo vết máu mà đến nhưng khi tới nơi lại không thấy ai, chúng cho rằng hắn nhất định vẫn còn trốn đâu đó gần đây, vì thế bắt đầu chia nhau ra lục soát.

Thẩm Dạ hiện đang núp bên dưới một tảng đá lớn, xung quanh có rất nhiều cây cỏ che lấp lại, thêm phần trời tối đen nên rất khó nhận ra. Hắn gần như nín thở đợi bọn người đi qua, nào ngờ một thanh kiếm sắc bén đột nhiên đâm thẳng vào trong bụi rậm…

Đường kiếm kia xuyên tới chỉ lệch thêm vài phân là trúng ngay vào vai đầu Thẩm Dạ. Thời khắc đó, tim hắn tưởng chừng như ngừng đập, vậy mà vẫn tiếp tục ngồi cuộn người bất động.

Hiện tại, nếu như né tránh liền tạo ra tiếng động, sẽ bị phát hiện ngay... Rốt cuộc Thẩm Dạ chẳng còn lựa chọn nào khác ngoại trừ vận may.

Vừa rồi, trong lúc nguy cấp dường như có ai đó bảo hắn vào nơi này ẩn nấp, giọng nói tuy không rõ ràng nhưng hắn tin chính là sư tỷ chỉ đường dẫn lối cho mình. Hơn nữa khi bị Trường Thanh vây bắt, hắn vẫn liên tục nghe thấy tiếng nàng thúc giục bên tai.

Thời điểm này nhất định phải chạy thoát, bằng không nỗi oan khuất của hắn, lẫn nỗi oan của sư tỷ dẫu có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng chẳng cách gì rửa sạch... Vì thế trong lòng Thẩm Dạ không ngừng khấn nguyện: “Sư tỷ, ta biết nàng tin ta, xin nàng che chắn cho ta thoát khỏi những đường kiếm kia, xin nàng chỉ đường dẫn lối đưa ta vượt qua chướng ngại này...”

Trong lòng Thẩm Dạ tuy có chút không tin sư tỷ có thể nghe thấy nhưng quả nhiên, toàn bộ đường kiếm của kẻ nọ đâm vào đều trượt qua khỏi người hắn trong gang tấc…

Chẳng lâu sau, bên ngoài chợt vọng đến tiếng nói: “Đủ rồi, mau đi tìm chỗ khác!”

Đợi đến khi không còn nghe thấy tiếng bước chân nữa, Thẩm Dạ mới cẩn thận trườn người ra khỏi bụi rậm, vết thương lại lần nữa dấy lên cơn nhức nhối. Hắn khẽ nhíu mày cắn răng chịu đựng một lúc, chờ trận đau tạm lắng xuống rồi tiếp tục bước đi.

Được một lúc, Thẩm Dạ đột nhiên nghe thấy âm thanh phát ra từ hướng nào đó, tim hắn lập tức đập thình thịch bên trong lồng ngực, hắn khẽ lùi vài bước đồng thời nhìn dáo dác xung quanh tìm chỗ trốn, không gian bỗng dưng im lìm, chẳng mấy chốc có thứ gì đó vụt tới, tuy nhiên thay vì tấn công nó lại dụi dụi đầu vào người hắn, trông vô cùng thân thiết.

“Tô Tô?”

Không rõ làm sao Tô Tô biết hắn đang lâm nguy ở đây nhưng chỉ cần được nó trợ giúp, hắn nhất định có thể an toàn vượt qua khỏi khu rừng, Thẩm Dạ nghĩ tới khẽ xoa xoa đầu nó, nói: “Đưa ta đi đi.”

Ngay lập tức, Tô Tô hạ mình xuống cho Thẩm Dạ leo lên lưng, sau đó lại đi theo chỉ dẫn của hắn, nhanh chóng rời khỏi địa phận Thanh Nguyệt Trường Cung.

Đêm đó, mặc dù môn đệ trong cung đã tản ra tứ phía, bao vây toàn bộ đường chính, đồng thời lùng sục khắp cả khu rừng nhưng vẫn không cách gì tìm thấy Thẩm Dạ, hắn giống như làn khói tan biến đi, chẳng để lại chút vết tích nào khiến cho lòng người càng thêm căm phẫn.

More Chapters