Cherreads

Chapter 2 - Thiếu Niên Thẩm Dạ [2]

Một buổi sáng, khi vừa tan học, đột nhiên có ba tên môn đệ tới bắt Thẩm Dạ đi lau dọn tàng thư các, ép hắn phải quét hết bụi bẩn mạng nhện xong mới được về. 

Dặn dò xong chúng liền quay lưng rời đi, bỏ mặc người một mình ở đó.

Đợi bọn chúng khuất dạng, Thẩm Dạ mới đi loanh quanh dòm ngó tứ phía. Tàng thư các này trừ khi đến lau dọn, bằng không người bình thường muốn vào đều phải có thẻ thông hành, và đây cũng là lần đầu tiên hắn được phép tới, lòng không khỏi bỡ ngỡ kinh ngạc.

Bên trong tàng thư các thật sự rất lớn, ước chừng phải có hàng ngàn đầu sách được chất đầy trên những tầng kệ san sát nhau từ thấp tới cao. Thẩm Dạ mải mê nhìn chúng, đi tới đâu liền lấy ra xem tới đó, thấy nội dung không thú vị thì thả về chỗ cũ.

Thời điểm nhìn thấy sách dạy tu luyện nội công và khinh công, Thẩm Dạ mừng như điên, vội vã mở ra vừa đọc vừa cố tiếp thu hết những gì được ghi chép trong đó. Những năm ở đây, hắn không hề được học võ, đây đúng là cơ hội trời cho. 

Sau khi đọc xong hắn liền gấp sách lại, miệng lẩm nhẩm coi mình nhớ được bao nhiêu, đến lúc xác định bản thân đã ghi vào đầu cả rồi mới thôi.

Lúc này, Thẩm Dạ mới bắt tay vào quét dọn mạng nhện, chỉ là đi tới đâu lại nhịn không được lôi sách ra xem tới đó... 

Qua hồi lâu, chợt phát hiện có một dãy kệ nằm ở góc khuất bị mạng nhện đóng dày đặc, Thẩm Dạ vội vàng phủi sơ chúng đi rồi lấy từng quyển mở ra xem… Vừa nhìn thấy nội dung, trong lòng hắn đột nhiên phấn khích vô cùng: “Thứ này… là độc dược sao!?”

Tất cả những quyển sách ở khu này đều liên quan đến độc dược, chẳng hiểu sao điều đó lại thôi thúc Thẩm Dạ, khiến hắn có ý niệm phải đọc hết toàn bộ mới chịu nổi. Ngay lập tức hắn bỏ dở việc lau dọn, chăm chú vào từng trang sách mình đang xem, cố gắng ghi nhớ mọi thứ.

Buổi tối rời khỏi tàng thư các, trong đầu Thẩm Dạ toàn là chữ, bản thân hắn tự thấy mình cái gì cũng đều tệ hại, tuy nhiên mỗi việc đọc và ghi nhớ thì lại cực kỳ giỏi. 

Không quản sách dày bao nhiêu, chỉ cần nhìn qua một lần hắn liền có thể nhớ rõ từng trang một. Đáng tiếc hôm nay Thẩm Dạ chỉ mới đọc được phần nhỏ trong số sách về độc dược đó, nghĩ tới hắn lại thở dài: “Đành vậy, lần sau có dịp tới thì xem tiếp vậy.”

Thời điểm trở về phòng, hắn bắt đầu làm theo những gì được ghi trong sách, tự mình luyện võ công.

Trong đầu mường tượng ra tư thế, Thẩm Dạ lập tức co tay lại giữ song song ở hai bên hông, chân dang rộng, gối khụy xuống, cứ thế kiên trì đứng tấn suốt một đêm dài.

Dẫu vậy sáng hôm sau, hắn thấy mình vẫn chẳng thay đổi gì ngoại trừ chân mỏi nhừ còn tê cứng, trong lòng bắt đầu sinh ra chút chán nản.

“Không được, trong sách nói luyện nội công cần phải kiên trì, đâu thể mới luyện có một đêm mà đã bỏ cuộc thế được!” Thẩm Dạ nghĩ tới quyết định phải cố gắng chịu khó tu luyện mỗi đêm.

Hai năm qua, dù rất muốn tìm đường thoát khỏi Thanh Nguyệt Trường Cung, nhưng vì bản thân quá yếu lại chẳng biết chút thuật phòng thân nào, cho nên Thẩm Dạ mới không dám đơn độc vào rừng. Nay trời vừa mở ra cho hắn thêm thật nhiều cơ hội, chỉ cần học được võ công thì hắn sẽ chẳng phải e sợ gì nữa. 

"Để được vậy, trước tiên ta cần phải có thẻ thông hành vào thư viện đã."

Thẩm Dạ ngồi suy tư một lúc, chợt nhớ ra hôm nay sẽ do cung chủ Cố Phong Yên đích thân đến dạy, tuyệt đối không được đi trễ. Vừa nghĩ tới, hắn vội vàng bận lại y phục rồi tức tốc chạy đến lớp học.

Thông thường, cứ cách bốn hoặc năm ngày thì Cố Phong Yên sẽ xuất hiện một lần, bản thân Thẩm Dạ vốn rất tôn sùng người, cho nên lúc nào có y đến, hắn đều cuống quýt lên như thế.

Như mọi hôm, hắn nhanh chóng đến vị trí quen thuộc của mình ở cuối phòng. Trong lớp có gần bốn mươi môn đệ đồng trang lứa, tuy nhiên chẳng ai muốn gần gũi hắn cả.

Thời điểm Thẩm Dạ đang đi đột nhiên có kẻ gạt chân khiến hắn ngã nhào xuống đất, tất cả môn đệ thấy vậy liền cười ầm lên, nhạo báng: "Đồ ngu đần vô dụng!"

"Sao ở đây lại có một kẻ vô dụng như hắn nhỉ? Chết đi! Cút xéo đi!"

Nắm tay Thẩm Dạ ngầm siết chặt trong thoáng chốc rồi gượng dậy, khập khiễng đi tới bàn mình ngồi xuống ngay ngắn. 

Hiện tại, hắn chẳng thể làm gì ngoài việc cố nén giận, ngầm mắng: "Hừ, lũ đáng ghét! Cứ chờ đó, ta mà biết võ công rồi nhất định sẽ đánh chết các ngươi!"

Không lâu sau Cố Phong Yên bước vào, Thẩm Dạ như mọi khi cứ chăm chú nhìn người đến không rời mắt, bởi vì dung mạo y thật sự rất hoàn mỹ.

Giữa lúc Thẩm Dạ đang thả hồn lơ lửng trên mây, đột nhiên Cố Phong Yên bước tới, y cầm sách vỗ nhẹ lên đầu hắn, hỏi: "Dạ nhi, lặp lại lời sư phụ vừa nói!"

Bất ngờ bị đánh tỉnh, Thẩm Dạ có chút ngơ ngác đứng bật dậy: "Sư phụ vừa nói… nói…"

Cố Phong Yên nghiêm giọng hỏi: "Vừa rồi ngươi có nghe giảng không?"

Hắn thành thật lắc đầu: "Xin lỗi sư phụ, con không nghe…"

Thời điểm Thẩm Dạ nói lời này, cả lớp đều nhìn hắn rồi lại xầm xì to nhỏ với nhau, có kẻ còn nhoẻn miệng cười chế giễu, trông chúng thật đáng ghét.

Cố Phong Yên thấy thế chỉ vào quyển sách trên bàn hắn, ra lệnh: "Mở trang bốn mươi ra, chép phạt năm mươi lần đi."

Nói rồi y quay đi, Thẩm Dạ ngồi xuống lật sách ra, lúc nhìn thấy cả một trang chi chít chữ là chữ, lòng hắn thật sự muốn phát khóc, lẩm bẩm: "Nhất định là gãy tay mất thôi."

Sau giờ học, Thẩm Dạ vội vàng chạy tới chỗ Trường Thanh luyện kiếm, lén lút nhìn ngắm y hồi lâu, đến khi đã mắt rồi mới cam lòng trở về phòng chép phạt. 

Buổi tối viết xong, hắn lại bẽn lẽn đến phòng Cố Phong Yên gõ cửa.

Không lâu sau người bước ra hỏi: "Dạ nhi, có chuyện gì sao?"

Thẩm Dạ giao xấp giấy mình vừa chép, nói: "Sư phụ, con chép xong rồi."

Cố Phong Yên nhận lấy, gật đầu: "Ừ, được rồi."

Đợi qua một lúc thấy Thẩm Dạ vẫn chần chừ chưa chịu đi, y hỏi: "Ngươi còn chuyện gì nữa à?"

Thẩm Dạ lưỡng lự hồi lâu, ngập ngừng hỏi: "Sư phụ, con có thể… đến tàng thư các đọc sách… được không?"

Cố Phong Yên im lặng nhìn Thẩm Dạ hồi lâu, khẽ gật đầu: "Được, đến chỗ Thất Cửu lấy thẻ thông hành đi."

Thẩm Dạ nghe vậy cực kỳ vui mừng: "Tạ… tạ ơn sư phụ!"

Nói rồi hắn lập tức rời đi.

Sáng hôm sau, Thẩm Dạ vội vàng đến tìm Thất Cửu làm thẻ thông hành, xong xuôi thì tới tàng thư các đọc sách ngay.

Từ đó, mỗi ngày sau giờ học, ngoại trừ lúc đi nhìn lén Trường Thanh ra, hầu hết thời gian rảnh rỗi, Thẩm Dạ đều cắm mặt vào những quyển sách trong tàng thư các, đợi đến đêm về thì lại len lén luyện công. 

Thẩm Dạ cứ thế kiên trì rèn luyện suốt nhiều tháng liền, cuối cùng hắn cũng có được chút ít nội lực, vì thế bèn chuyển sang tập khinh công, ngày ngày đều rất chăm chỉ, không hề thấy mệt mỏi.

* * *

Hai năm thấm thoắt qua đi, rốt cuộc Thẩm Dạ cũng tu được chút ít nội lực cùng vài bộ quyền phòng thân, khinh công xem như tạm ổn, vừa đủ để leo lên những cành cao, tuy nhiên hắn cứ nghĩ bấy nhiêu đó đã là tốt vô cùng.

Thời điểm bị đồng môn cười nhạo nói xấu, hắn lại còn vô cùng tự tin hẹn chúng ra sau núi đánh nhau. 

Buổi chiều Thẩm Dạ đến rất sớm, hiên ngang khoanh tay đứng chờ đối thủ. Không lâu sau quả nhiên có bốn tên xuất hiện, đôi bên khích bác nhau vài lời liền xông vào ẩu đả. Khi ấy, hắn vốn nghĩ mình nhất định sẽ dần chúng một trận cho bỏ tức, nào ngờ lại bị đập tới thảm thương. Mặc dù hắn đã đem hết những gì bản thân luyện tập bấy lâu nay ra sử dụng vậy mà cũng chẳng thể chống đỡ quá mười chiêu.

Nhìn Thẩm Dạ nằm lăn lộn dưới đất, bốn tên môn đệ đồng thời đạp mạnh vào người hắn mấy phát, cười nhạo: "Vô dụng! Yếu như sên thế mà cũng dám thách đấu với bọn ta à!?"

Nói rồi bọn chúng kéo nhau rời đi, nắm tay Thẩm Dạ ngầm siết chặt. Không ngờ bản thân tốn bao nhiêu đó thời gian lại đều là công cốc cả, thật chẳng được cái tích sự gì.

Xem ra bản thân hắn quả nhiên không có năng khiếu học võ, cần phải tìm thứ gì đó lợi hại mà nhanh chóng hơn mới được.

Nằm lặng trên đất suy tư hồi lâu, Thẩm Dạ mới chợt nghĩ ra một thứ: "Phải rồi, luyện độc…"

Độc lợi hại như vậy, luyện được rồi thì hắn sẽ chẳng sợ ai nữa! Vừa nghĩ tới, Thẩm Dạ vội vàng gượng dậy khập khiễng trở về phòng. 

Suốt thời gian qua, bao nhiêu sách về độc và thảo dược Thẩm Dạ đều đã đọc hết, thậm chí vẫn còn ghi nhớ rất rõ trong đầu.

Sư phụ từng nói độc dược hại người còn hại cả bản thân, tuy nhiên với hắn thì đó lại là cách tự vệ tốt nhất.

"Với cái thân rách này thì còn sợ gì chứ? Chết cũng được, chết càng tốt, nhưng nếu phải sống, các ngươi đừng hòng ức hiếp ta!"

Ngay hôm sau Thẩm Dạ lập tức liều lĩnh vào rừng tìm kiếm dược liệu. Trên lưng hắn đeo một cái gùi nhỏ, tay cầm cây gậy dài, đi tới đâu liền đánh động những bụi rậm hoặc cây cỏ um tùm cho rắn rết bò đi tới đó.

Rừng cây rậm rạp, đây là lần đầu tiên hắn tiến vào nên có chút sợ hãi bất an. Cứ đi được một quãng là Thẩm Dạ lại dùng vải nhỏ buộc lên thân cây để đánh dấu. Hễ nhìn thấy thứ gì tốt bất kể lá độc hay thảo dược hắn đều hái bỏ vào gùi. 

Hầu hết những loại dược mà Thẩm Dạ đã từng đọc qua trong sách, khi ra ngoài thực tế đều có thể phân biệt được, cho nên thấy gì hái đó, chẳng bỏ sót thứ gì.

Hắn cứ vậy nghênh ngang đi giữa rừng, không lâu sau bất chợt phát hiện ra có một con hổ đang đứng chắn trước mắt...

Hổ này chỉ to tầm nửa thân Thẩm Dạ, độ chừng một tuổi nhưng trông bộ dạng cực kỳ dữ tợn. Vừa nhìn thấy có người tới, nó liền nhe nanh gầm gừ đe dọa...

Bất ngờ gặp thú dữ, tim Thẩm Dạ nhảy lên đập loạn xạ: "Nó… là hổ… một con hổ…"

Thẩm Dạ sợ hãi lùi về sau, dự định leo tót lên cây trốn thì phát hiện con hổ gần như chỉ đứng yên một chỗ mà không hề di chuyển, cứ mỗi lần nó nhích chân là mặt lại nhăn nhó trông có vẻ đầy đau đớn. 

"Trông nó như vậy lẽ nào…?" Thẩm Dạ đảo mắt quan sát con hổ một lúc, quả nhiên trông thấy chân trước nó bị gai dằm khá to ghim vào.

Hắn từ từ bỏ gùi xuống, chầm chậm bước tới định gỡ gai ra cho nó, tuy nhiên con hổ vừa thấy người tiến đến gần mình liền gầm gừ, nửa thân trước nó hơi hạ thấp, đuôi nhổng lên, tư thế đầy cảnh giác. 

Tim Thẩm Dạ nhảy thình thịch bên trong lồng ngực, hắn quơ quơ tay ra phía trước hòng trấn an nó: "Đừng sợ! Ta không làm hại ngươi, mau để ta lấy cái gai dầm ra, nếu cứ để thế sẽ rất đau."

Hắn vừa nói vừa cố di chuyển thật chậm, tuy nhiên con hổ nào hiểu gì, nhìn thấy người sắp tiếp cận mình, nó liền bất chấp đau đớn bổ nhào tới tấn công.

Thấy hổ giương nanh múa vuốt lao về phía mình, Thẩm Dạ lập tức lách người né tránh, tuy nhiên cũng không thể thoát khỏi hoàn toàn. Tay trái của hắn bị nó quào ba đường vừa dài vừa sâu, máu tươi lập tức tuôn xuống. 

Nhìn thấy người bị thương, con hổ được thế tiếp tục bổ nhào tới...

Ăn một quả tấn công trực diện, Thẩm Dạ lập tức bị đẩy ngã xuống đất, hai tay hắn đỡ lấy chân trước của hổ nhanh chóng rút gai dằm ra đồng thời vận hết lực hất văng nó.

Sau khi bị hất ra con hổ liền nhanh chóng xoay mình lấy lại thế, nó dậm dậm phần chân đau, đột nhiên thấy nhẹ hẳn đi, tuy nhiên máu từ miệng vết thương vẫn liên tục chảy xuống, vì vậy nó bắt đầu có chút do dự ngưng tấn công...

Thẩm Dạ thấy vậy, bất chấp cả người đầy thương tích chậm rãi đi về phía con hổ, vừa nói vừa đưa tay thủ thế diễn tả cho nó biết: “Đừng… đừng tấn công… Ta không làm hại ngươi, mau để ta giúp ngươi băng bó vết thương…” 

Đôi mắt hổ lạnh băng dõi theo từng bước chân cùng hành động của Thẩm Dạ, nó khẽ giương nanh gầm gừ nhưng vẫn đứng yên đó.

Đến lúc tiếp cận được hổ, hắn chậm rãi ngồi xuống vỗ vỗ vào vai nó vài cái.

Thấy không bị từ chối, Thẩm Dạ tiếp tục đưa tay xuống khẽ chạm vào chân đau của nó, vậy mà hổ ta vẫn yên tĩnh chẳng hề có dấu hiệu kháng cự… Phải như thế, hắn mới an tâm giúp nó xử lý vết thương rồi băng bó lại cẩn thận. 

Sau khi giúp hổ xong, Thẩm Dạ lập tức lùi người tựa sát vào thân cây, môi hé ra thở từng hơi nặng nhọc. Vết thương do bị hổ quào vẫn còn rỉ máu, cảm giác đau rát vô cùng, hắn cố nghiến chặt răng chịu đựng, lại khẽ lắc đầu thầm nhủ: "Xúi quẩy thật…" 

Đã biết nguy hiểm mà còn ráng làm, chẳng thà bỏ chạy cho xong, đáng tiếc hắn không thể nhẫn tâm để mặc con vật đang gặp nạn thế được.

"Thôi xem như tự làm tự chịu vậy." Nghĩ rồi Thẩm Dạ cố gượng dậy, ráng lê lết tìm đường trở về.

Mỗi hai năm Thanh Nguyệt Trường Cung lại cấp cho hắn ba bộ y phục, nếu lần nào vào rừng cũng bị rách tươm thế này thì e rằng mai sau sẽ chẳng còn gì tử tế để bận mất, vậy mà khi ấy hắn chỉ nghĩ: "Lần sau nhất định phải cẩn thận hơn mới được."

...

More Chapters