Cherreads

Chapter 8 - Hàm oan [4]

Nửa đêm, Thẩm Dạ vốn đang say giấc đột nhiên cảm thấy lạnh vô cùng, môi hắn đã tím tái lại từ lâu, lúc này bỗng dưng có người không ngừng lay gọi: “Sư đệ… sư đệ… mau tỉnh dậy… tỉnh dậy đi!”

Thẩm Dạ nghe tiếng gọi liền thức giấc ngồi dậy nhìn quanh: “Đây là...”

Giữa rừng Thanh Nguyệt sao?

“Sao… ta lại ở đây?”

Hắn hoang mang nhìn quanh, bất chợt nghe có tiếng nói: “Sư đệ, ngươi tỉnh rồi, tốt quá!”

“Sư tỷ…?” Vừa trông thấy người gọi mình, Thẩm Dạ có chút kinh hoảng hỏi: “Tỷ… tỷ sao lại…?”

Nửa đêm, ở giữa rừng tối tăm mù mịt không thể thấy được gì, may thay có trăng lên, ánh sáng khe khẽ chiếu xuống làm hiện rõ hình ảnh sư tỷ, tuy nhiên lúc này người chẳng còn xinh đẹp như trước, trên mặt nàng đầy vết bầm tím như vừa bị ai đánh xong, ngay cả y phục cũng thiếu chỉnh tề.

Thẩm Dạ lập tức bắt lấy vai nàng hỏi: “Sư.. sư tỷ… sao tỷ lại bị thương? Là ai đánh tỷ? Ai đã đánh tỷ? Nói đệ biết… đệ… đệ sẽ không tha cho hắn!”

Hoa Doanh lắc đầu, đôi mắt nàng mông lung ướt đẫm vậy mà vẫn mỉm cười xoa xoa hai má hắn nói: “Dạ nhi đã lớn rồi, biết quan tâm sư tỷ nữa, nhưng…”

Nàng không xứng đáng với lòng tốt của hắn, vì thế lại khẽ lắc đầu nói: “Sư đệ, thứ lỗi cho tỷ… xin ngươi thứ lỗi cho tỷ…”

“Thứ lỗi…?” Thẩm Dạ đương nhiên không hiểu, đầu óc hắn càng trở nên mơ hồ: “Sư tỷ… đệ không hiểu…”

Lúc này, Hoa Doanh khẽ ngước đầu nhìn hướng trăng lên rồi lại đưa mắt về phía Thẩm Dạ, nói: “Không còn sớm nữa, đệ mau trốn đi…! Trốn khỏi Thanh Nguyệt Trường Cung, đi càng xa càng tốt… đừng để ai bắt được…”

“Trốn đi?” Sao phải trốn? Nếu trốn đi rồi làm sao có thể gần gũi sư huynh nữa? Làm sao hắn được nhìn thấy y? Thẩm Dạ nghĩ đến vội vã lắc đầu: “Không! Đệ không đi! Dù sư huynh có thành thân đệ cũng không quan tâm! Đệ vẫn muốn ở bên cạnh y suốt đời…”

Mai này, khi y cùng sư tỷ có với nhau những đứa con kháu khỉnh, hắn vẫn sẽ yêu thương chúng như đã từng trọn lòng trọn dạ với người: “Ta sẽ không rời đi… tuyệt đối không muốn rời đi!”

Hoa Doanh thất thần trong thoáng chốc, lệ châu từ hai bên khóe mắt bất chợt tuôn dài, nàng đau xót vì sự si tình đến khờ dại kia rồi lại giận dữ khi người không chịu nghe lời mình, đột nhiên nàng đẩy hắn ra quát mắng: “Ngu ngốc! Ngươi không thể ở đây! Đi mau… đi mau...”

Thẩm Dạ bị Hoa Doanh đẩy ra liền cảm giác như mình vừa rơi xuống, bên tai vẫn không ngừng vang vọng tiếng thúc giục: “Đi mau!”

Lúc này, hắn mới chợt giật mình choàng tỉnh dậy.

“Đau đầu quá…” Rượu khiến đầu Thẩm Dạ đau như búa bổ, hắn đưa tay lên xoa xoa huyệt thái dương rồi lại dõi mắt nhìn xung quanh... 

Thời điểm nhận ra nơi mình đang ở, Thẩm Dạ hốt hoảng ngồi bật dậy…

Trước mặt hắn đúng là giữa rừng Thanh Nguyệt, đêm khuya tịch mịch chỉ có duy nhất ánh trăng vẫn luôn tỏa sáng trên cao. Thẩm Dạ nhìn thấy toàn thân mình trần trụi, quần áo bị vứt tứ tung, hơn nữa hai tay còn dính đầy máu.

“Sao… sao lại thế này?” Trong cơn hoảng loạn, Thẩm Dạ vội nhặt lấy y phục của mình khoác tạm lên người, sau đó lại phát hiện ra thiếu mất một thứ liền loay hoay tìm kiếm.

“Còn áo ngoài nữa… nó… nó ở đâu rồi?” Hắn vừa đi vừa dáo dác nhìn quanh, nào ngờ vấp phải vật gì đó làm ngã nhào xuống đất.

Chợt linh cảm tới điều chẳng lành, Thẩm Dạ run rẩy vươn tay lần mò tới nơi nọ, thời điểm vừa chạm vào mặt ai đó, tim hắn bỗng dưng đập loạn xạ…

"Ai? Là ai?" 

Rừng đêm vốn tối đen như mực đột nhiên bừng sáng, lúc nhìn thấy rõ thứ mình vừa chạm vào, Thẩm Dạ kinh hoàng bật ngửa lùi về sau: "Sư tỷ… sư tỷ…"

Sao lại là sư tỷ? Sao có thể là sư tỷ?

Thẩm Dạ liên tục lắc đầu, ánh mắt dán chặt vào người Hoa Doanh. Nàng nằm đó như một bông hoa bị vò nát, tàn tạ và lạnh lẽo. Không còn vẻ tươi tắn thường ngày, bộ y phục của nàng đã bị xé toạc, để lộ những dấu bầm tím trên làn da trắng ngần... Cổ họng hắn nghẹn lại khi thấy một vết thương sâu hoắm ở vùng bụng nàng, máu đã thấm đẫm tự bao giờ... 

Hắn không dám nhìn thêm nữa…

Nỗi hoảng loạn càng dâng lên cao khi Thẩm Dạ nhìn xuống bàn tay mình... Tất cả như một cơn ác mộng đang hiện hữu. Hắn muốn hét lên nhưng không thể, chỉ có thể run rẩy và liên tục lùi lại. "Không... không phải ta..."

Thẩm Dạ vội vàng gượng dậy bò tới bên người Hoa Doanh, lay gọi: "Sư tỷ, sư tỷ… ngươi làm sao vậy? Tỷ nói cho ta biết đi!"

Vừa rồi tuy hắn uống rất nhiều rượu, say đến mụ mẫm đầu óc nhưng cũng biết rõ mình nhất định không thể làm ra những điều táng tận lương tâm đến nhường này…

Bởi vì hắn luôn kính trọng sư tỷ, dù ghen tỵ với tình yêu của nàng nhưng trong lòng vẫn rất quý mến. Ở Thanh Nguyệt Trường Cung chẳng có ai tốt với hắn được như nàng cả.

Người xinh đẹp dịu dàng là vậy, hơn nữa còn cho hắn ăn thật nhiều bánh ngon, thế nên… thế nên…

"Ta… ta tuyệt đối không có hại nàng…" Sư tỷ nhất định sẽ làm chứng cho hắn, nhưng nàng đã chết mất rồi, biết phải tính sao đây?

"Không được… ta phải chạy đi ngay… tránh xa chỗ này…" Thẩm Dạ nghĩ rồi đứng bật dậy, vốn muốn chạy đi nhưng lòng không nỡ.

Lưỡng lự hồi lâu, Thẩm Dạ lại quỵ xuống bên cạnh Hoa Doanh một lần nữa, tim nhói đau từng trận: "Sư tỷ, ngày mai ngươi thành thân rồi, tại sao lại thế này? Sao ngươi lại ra nông nỗi này? Ngươi tỉnh đi… Sư huynh vẫn đang chờ ngươi trở về, nên xin ngươi đừng… đừng..."

Ước mộng của cả đời người con gái chính là thời điểm xuất giá, ngày vui như thế cớ sao lại hóa thành bi phẫn tang thương? Hoa Doanh có lẽ đang khóc, xót xa cho số phận của nàng, vì ai mà đến nỗi?

Thẩm Dạ lắc lắc đầu, tay khẽ chạm vào khuôn mặt Hoa Doanh lần cuối…

Dù thế nào đi chăng nữa, hắn biết mình tuyệt đối không thể tiếp tục dây dưa ở đây, cho nên...

Lúc này, thoáng nhìn thấy áo ngoài của mình đang chồng lên trên y phục Hoa Doanh, Thẩm Dạ dự định nhặt hết tất cả khoác lại cho nàng, sau đó mới an tâm chạy đi, nào ngờ...

Bỗng dưng có tiếng ồn ào náo động, chẳng mấy chốc đã loan đến tận nơi hắn và Hoa Doanh.

Thẩm Dạ hốt hoảng tính dựng người dậy, thế nhưng còn chưa kịp phản ứng gì đã bị kiếm Trường Thanh đặt ngay cổ, y lạnh giọng hỏi: “Sư đệ, ngươi đang làm gì vậy?”

Thời điểm y nói lời này, cả người dường như run lên, ngay cả thanh kiếm trên tay cũng không ngừng dao động.

Đêm nay, trăng không những sáng, mà ánh đèn tứ phía đều hướng đến duy nhất một chỗ, là nơi mà hắn cùng với Hoa Doanh đang ở trong tình trạng vô cùng thê thảm.

Thẩm Dạ khẽ quay lại nhìn Trường Thanh, hắn dường như nhận ra ánh mắt y tan rã, đau đớn khôn cùng. Y một lần nữa giận dữ hét lên: “Trả lời ta, ngươi đang làm gì!?”

Vừa dứt lời, y còn không đợi Thẩm Dạ đáp trả đã vội đổi thế kiếm mạnh bạo đâm xuyên qua vai hắn, quát lớn: “Ngươi có phải con người không? Hoa Doanh đối với ngươi tốt như thế, sao ngươi hại nàng? Sao ngươi nhẫn tâm hại nàng!?”

More Chapters