Cherreads

Chapter 6 - Hàm oan [2]

* * *

Ngày tháng tiếp tục lặng lẽ qua đi, Thẩm Dạ còn chưa chịu từ bỏ mối tình si thầm kín với Trường Thanh, vẫn cứ bám riết lấy y. 

Cho đến một chiều nọ, trong lúc dạo ngang qua bờ hồ cùng Tô Tô, hắn đột nhiên trông thấy Trường Thanh và Hoa Doanh đang đứng ở đó, lòng có chút nghi hoặc tự hỏi: “Bọn họ… sao lại ở đây…?” 

Mỗi ngày sau khi dò thám xong, Thẩm Dạ đều quay về đây nhưng chưa từng thấy hai người xuất hiện, hơn nữa nơi này bình thường vốn không có ai qua lại, nhất định là bọn họ đang bàn tính chuyện gì đó rất hệ trọng.

Thẩm Dạ nghĩ thế càng thấy tò mò, vì vậy bèn đứng nép ở một nơi gần đấy, ra hiệu cho Tô Tô yên lặng rồi âm thầm quan sát.

Hoa Doanh đứng lặng im một hồi lâu mới ngước nhìn Trường Thanh, e thẹn nói: “Sư huynh, muội đến tuổi này rồi đã chẳng còn là trẻ con nữa, khiến cho phụ thân ngày đêm lo lắng. Hay là huynh thưa cùng người để định ngày lành tháng tốt cho chúng ta thành thân đi, được không?”

Chuyện xấu hổ thế kia đúng ra không phải phận nữ nhi như nàng nên nói, thế nhưng nàng thật sự yêu thích người vô cùng.

Thẩm Dạ trốn ở đằng sau thân cây vừa nghe qua, tim chợt đau thắt lại, hắn biết ngày này rồi cũng sẽ đến, thế nhưng...

Lúc này, bên ngoài kia, mặc dù Hoa Doanh đã tự ngỏ ý vậy mà Trường Thanh vẫn chỉ lặng im không đáp, nàng dường như rất buồn, nói: “Sư huynh có phải vẫn còn lưu luyến tiểu đệ năm xưa?”

“Tiểu đệ năm xưa?” Người đó là ai? Thẩm Dạ nghe qua chợt cảm thấy thật mơ hồ, hắn bám theo y nhiều năm như vậy nhưng chưa từng thấy y thân thiết với vị tiểu đệ nào cả.

Không biết đó là vị nào mà khi người vừa nhắc đến, Trường Thanh tức thì nhíu mày khó chịu: “Sư muội, sao đột nhiên lại nhắc đến hắn? Không phải đã nói giữa ta cùng hắn không có gì mà!” 

Hoa Doanh khẽ lắc đầu: “Sư huynh còn muốn tiếp tục dối lòng sao? Muội hiểu rất rõ suốt bao nhiêu năm qua người vẫn để ý đến y, hơn nữa còn biết...”

Nghe nhắc đến chuyện này, Trường Thanh chỉ ngầm siết chặt nắm tay lặng thinh không đáp, Hoa Doanh thấy vậy lại nói: “Sau chuyện ở mật thất năm đó, sư huynh đã...”

Người vừa muốn gợi lại chuyện xưa liền bị Trường Thanh gắt giọng cắt ngang: “Đủ rồi sư muội! Muội đừng nhắc đến hắn nữa.”

Hoa Doanh lập tức bắt lấy tay y, nhỏ giọng hỏi: “Sư huynh, người có phải luôn yêu thích y không?” 

Thoáng cảm thấy tim mình như vừa bị ai bóp nghẹn, Trường Thanh siết chặt lấy tay Hoa Doanh, gằn giọng nói từng chữ: “Hắn là nam nhân!”

Thẩm Dạ vừa nghe đến đây quả nhiên không thể chịu được nữa, ngay cả chân cũng muốn nhũn ra, liên tục tự hỏi: "Bọn họ đang nói đến ta sao? Tất cả... tất cả đều tại vì ta là nam nhân cả đó sao!?"

Có lý nào lại như thế!? 

Chỉ vì hắn là nam nhân cho nên y mới không dám tiến tới. Sau cùng, chỉ vì hắn là nam nhân mà mối tình đó mới trở thành bế tắc tuyệt vọng ư?

"Quên mất rồi..." Sao hắn lại quên mất Thanh Nguyệt Trường Cung có quy định nghiêm ngặt, giữa hai nam nhân tuyệt đối không được phép luyến ái…

Ngay từ nhỏ, người đã luôn được sư phụ răn đe giáo huấn, buộc y phải khắc ghi sâu vào lòng, cho nên...

Nếu còn tiếp tục dây dưa với hắn thì thanh danh của y, địa vị của y, toàn bộ đều sẽ sụp đổ tiêu tan... càng nghĩ tới càng khiến lòng Thẩm Dạ cuồng loạn, không ngừng chất vấn: “Có phải vì thế mà người sợ hãi ta, lánh xa ta hơn cả tà ma, lại còn xem ta như kẻ thù rồi tỏ ra chán ghét khinh miệt…?”

Có phải thật là như thế không hay tất cả đều là do hắn tự suy diễn? 

Đến sau cùng, Trường Thanh vẫn không chịu thừa nhận điều đó, lúc này đôi mắt Hoa Doanh đã sớm ướt đẫm lệ, nàng buồn bã nói: “Sư huynh, nếu người thật lòng yêu y, muội vẫn sẽ chờ đợi, dẫu có qua bao nhiêu năm cũng đợi, nhưng huynh nỡ lòng nào để cho muội đợi đến phai dần tuổi xuân, tóc xanh hóa tuyết mới chịu lấy muội sao?” 

“Sư muội…” Trường Thanh lặng im nhìn nàng, qua một hồi lưỡng lự đắn đo, y xoa nhẹ lên đôi má nàng đồng thời ôm vào lòng nói: “... Chúng ta thành thân đi!”

Thời điểm Trường Thanh nói lời này, tim Thẩm Dạ cũng lập tức vỡ nát, nước mắt bất chợt tuôn xuống không ngừng, trong lòng đau đến mức chẳng biết phải phản ứng ra sao, Tô Tô ở bên cạnh thấy hắn như thế cũng trở nên lo lắng, nó khẽ dụi dụi đầu vào tay người an ủi...

“Sư huynh rốt cuộc đồng ý lấy sư tỷ rồi…”

Hai người rồi đây sẽ cùng nhau thành thân, còn hắn...?

“Ta biết phải làm gì đây?” Biết phải làm gì đây?

Bọn họ đã bỏ đi tự lúc nào, chỉ còn mỗi Thẩm Dạ chết lặng quỳ ở ven hồ, ôm chầm lấy người bạn đồng hành duy nhất của mình khóc nức nở.

More Chapters