Sau một đêm quằn quại, sáng sớm như thường lệ Thẩm Dạ bê một chậu nước rửa mặt đưa đến phòng Trường Thanh. Tuy nhiên khi vừa tới cửa lại gặp ngay Hoa Doanh. Nàng nhìn hắn, mỉm cười nói: “Sư đệ mang nước tới sao, để tỷ đưa vào cho!”
Thẩm Dạ lưỡng lự mãi một lúc vẫn chẳng chịu chuyển chậu nước qua cho Hoa Doanh. Lúc này, bên trong phòng Trường Thanh đột nhiên có tiếng động, nàng ra dấu bảo hắn im lặng, khẽ nói: “Sư huynh buổi sáng tinh thần không tốt, nếu giờ đệ bước vào e là…”
Điều này Thẩm Dạ tất nhiên hiểu rõ, mấy tháng nay hắn lén lút đưa nước tới phòng Trường Thanh, đã có vài lần bị y bắt gặp rồi cáu giận đuổi ra ngoài, vậy mà vẫn cứ lì lợm mãi không chừa. Hiện tại quả thật chẳng còn lựa chọn nào khác, hắn đành phải đưa nó cho Hoa Doanh, tuy nhiên trong lòng cảm thấy uất nghẹn vô cùng.
Hoa Doanh nhận lấy nước không nói gì mà chỉ mỉm cười, nàng nhẹ đẩy cửa bước vào trong.
Cánh cửa mở ra rồi vội vàng khép lại, Thẩm Dạ thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy người phía trong như thế nào, vì thế hắn cứ tiếc nuối đứng mãi đó.
Ở bên ngoài, hắn mới chợt nghe thấy giọng Trường Thanh trầm trầm hỏi: “Sư muội sao phải nhọc công đem nước đến đây?”
Nắm tay Thẩm Dạ ngầm siết chặt, lại nghe Hoa Doanh nói: “Muội không có! Là Thẩm sư đệ dụng tâm chuẩn bị nước cho sư huynh, muội chỉ thay y đưa vào.”
Trường Thanh nghe thấy thế khẽ hừ một tiếng, y vốn không muốn dùng tới nào ngờ lại bị Hoa Doanh thúc giục: “Thôi mà, sư đệ cũng đã rất cố gắng rồi, không nên phụ lòng y, sư huynh mau dùng đi!”
Thẩm Dạ ở bên ngoài nghe được, tim chợt giật nảy lên, nắm tay vốn đang siết chặt dần dần buông lỏng, không ngờ sư tỷ lại đỡ lời cho mình, nàng còn nói: “Sư huynh, sư đệ thật sự rất quan tâm đến huynh đó…”
Khi ấy, không rõ Trường Thanh đã có phản ứng thế nào, Thẩm Dạ chỉ nghe thấy y lạnh giọng nói: “Mặc kệ hắn! Ta không thích hắn, muội đừng nhắc đến nữa!”
Hoa Doanh thở dài: “Rồi… rồi… Không nhắc thì không nhắc! Để muội giúp huynh chỉnh lại y phục!”
Trường Thanh: “Ừm…”
Những lời người vừa nói tựa như ngàn mũi ngân châm ghim sâu vào tim Thẩm Dạ, đau muốn chết được, hắn cúi gằm mặt xuống rồi lủi thủi quay lưng rời đi. Nhiều năm bám theo vậy mà càng chẳng khiến y có chút động lòng nào, ngược lại còn ghét thêm.
Có người thường xuyên cười nhạo hắn, nói rằng: "Sư đệ, mặt ngươi sắp dày như tường thành rồi! Ngươi không biết sao, với cái thân phận giẻ rách của ngươi, đừng mơ với tới y, ngươi không xứng! … Người ta đã không thích ngươi rồi thì đừng có bám theo y nữa! Cút đi!"
Đám người ấy chính là bọn từng bắt nạt Thẩm Dạ năm xưa, bây giờ không thể đánh nữa thì dùng toàn lời lẽ khó nghe để lăng mạ, thế nhưng… hắn vốn chẳng hề quan tâm.
Không xứng thì sao chứ? Hắn chỉ muốn ở bên cạnh y thôi, như thế cũng chẳng được sao…?
“Chỉ cần ta không làm phiền đến y là được rồi… Không phải chuyện của các ngươi, xua đuổi cái gì?”
Sau khi rời khỏi phòng Trường Thanh, Thẩm Dạ vội vã tới lớp. Thời điểm vừa tan học, hắn lập tức thu dọn đồ đạc, chạy ra ngoài đi dạo vòng quanh địa phận rừng Thanh Nguyệt.
Tô Tô biết rõ thời điểm Thẩm Dạ xuất hiện nên luôn đợi sẵn ở bìa rừng, có nó đi theo, chẳng con vật nào dám tiếp cận hắn, hành động này xem như hộ tống, bảo vệ người thoát khỏi nanh vuốt của thú dữ khác.
Thẩm Dạ cùng Tô Tô đi loanh quanh rừng, tay liên tục hái những thứ lá kịch độc bỏ vào gùi trộn chung với thảo dược để tránh bị người nhìn thấy. Thanh Nguyệt Trường Cung vốn nghiêm cấm đệ tử nghiên cứu luyện độc hại người, cho nên hắn cần phải thật cẩn trọng.
Đi được hồi lâu, Thẩm Dạ chợt phát hiện có một con rắn độc đang ẩn mình phía trước…
“Nó…” Đúng là cực phẩm hiếm thấy, hơn nữa độc tính có thể xem như độc nhất trong các loại nọc.
Thẩm Dạ lặng im quan sát một lúc, khẽ ra hiệu ngầm bảo: "Tô Tô, đứng yên ở đây!"
Tô Tô nghe lời, lập tức đứng yên không nhúc nhích. Thẩm Dạ chầm chậm di chuyển về phía con rắn tìm cơ hội chộp lấy nó.
Nói về độc vật, từ ngày vào rừng dọ thám tới nay, Thẩm Dạ đã tóm được vô số chủng loài như thế. Bản tính hắn vốn ngoan cường, lại chẳng hề sợ chết, cứ muốn bắt thì bắt thôi.
Con rắn nọ vốn đang ẩn mình dưới những tán lá khô, chợt phát hiện có người tới gần, nó dựng đứng thân phùng mang trợn má nhìn rồi trườn mình bỏ chạy, nhưng đột nhiên bị một cây sào chặn ngang lưng, ngay tức khắc nó quay lại muốn cắn thì bất ngờ bị hắn tóm lấy đầu nâng lên.
Thẩm Dạ nhìn nó, cười nói: “Lão tử còn chưa muốn chết, ngươi tốt nhất hãy ngoan ngoãn đi!”
Bắt được rắn, tất nhiên có cách khiến nó hôn mê, quả nhiên không lâu sau con rắn chẳng còn giãy giụa được nữa, Thẩm Dạ vui vẻ trói chặt nó lại rồi thả vào bên trong gùi, tiếp tục đi cho đến khi thấy cây cối xung quanh thưa thớt dần.
Giáp với rừng Thanh Nguyệt là một cái hồ sâu thẳm lại cực kỳ rộng lớn, Thẩm Dạ cùng Tô Tô đi dọc ven bờ hồi lâu, thẳng tới nơi được đánh dấu sẵn trước đó thì dừng lại.
Như thường lệ, Tô Tô tiến tới uống nước trong hồ, còn Thẩm Dạ thì cởi hết y phục bên ngoài ra rồi lao mình xuống nước.
Nơi này, lần đầu tiên Thẩm Dạ tập bơi suýt bị chết đuối, rất may nhờ Tô Tô không quản nguy hiểm nhảy xuống cứu hắn. Chỉ là trong lúc chìm sâu vào lòng nước, hắn vô tình phát hiện ra một địa đạo, tuy chẳng biết nó dẫn đi đâu nhưng có nhiều khả năng sẽ thông ra bên ngoài.
Tuy dự đoán là vậy thế mà hắn vẫn chưa thể tiến vào kiểm tra được. Bởi vì nó nằm quá sâu dưới đáy hồ, chỉ vừa lặn xuống tới điểm đầu của địa đạo thì đã muốn ngộp thở, chẳng còn đủ khí lực để bơi tiếp.
Cho nên mỗi ngày Thẩm Dạ đều đến đây tập lặn để kéo dài thời gian nín thở, tuy nhiên hiện tại, hắn không muốn chần chừ thêm nữa mà quả quyết lao thẳng xuống địa đạo...
“Điểm đầu đây rồi…” Vừa nhận ra nó, Thẩm Dạ lập tức bơi vào bên trong.
Địa đạo này quả nhiên sâu hun hút, Thẩm Dạ bơi mãi mà không thể tìm được lối thoát. Qua một hồi lâu, Thẩm Dạ bắt đầu cảm thấy đuối sức, hắn đã nín thở một thời gian rất dài, nếu vẫn cứ kẹt ở nơi này thì nhất định sẽ chết mất.
Lại nói, đường địa đạo vẫn tối đen thăm thẳm, hiện tại đừng nói là có thể thoát ra, mà ngay cả chuyện quay lại cũng chẳng còn kịp nữa.
Cảm giác ngộp thở đè nặng, đầu óc Thẩm Dạ bắt đầu trở nên mơ hồ, nhưng trong lúc này hắn tuyệt đối không thể bỏ cuộc, nhất là khi điểm cuối đã ở rất gần đây, bởi vì giữa nơi tối tăm đó dần dần có một chút ánh sáng len lỏi vào.
Thẩm Dạ bơi trong vô thức thêm một đoạn dài, quả nhiên đã vượt ra khỏi đường địa đạo. Hắn tức tốc ngoi lên trên mặt nước, nhanh chóng bơi vào bờ rồi gục xuống không ngừng ho sặc sụa...
Chưa bao giờ hắn cảm thấy được thở lại tốt đến vậy.
Qua một hồi lâu, Thẩm Dạ rốt cuộc đã trấn tỉnh trở lại, đứng dậy nhìn quanh nơi mình đang ở...
“Đã ra khỏi Thanh Nguyệt Trường Cung rồi sao? Ta thật sự đã thoát ra được rồi sao?”
Ngay lập tức, Thẩm Dạ đi xung quanh kiểm tra một vòng.
Quả nhiên đây không còn là địa phận hiểm trở, bẫy rập trùng trùng của Thanh Nguyệt Trường Cung nữa, chỉ cần vượt qua thêm ngọn núi này thì hắn sẽ được tự do, nhưng…
Lúc này, Thẩm Dạ đột nhiên quỵ xuống: “... Sau khi rời đi rồi ta sẽ không thể quay trở lại nữa, đời này ta cũng chẳng cách nào gặp được y…”
Vậy những lúc nhớ y thì biết phải làm sao? Làm sao hắn mới có thể nhìn thấy y?
Trong lòng Thẩm Dạ đột nhiên đau nhói, người vô tình như thế, vì sao hắn vẫn không thể buông bỏ? Đã chạy ra được tới nơi này rồi mà vẫn còn luyến tiếc y, chẳng nỡ rời xa.
“Ta thật sự điên rồi!” Nắm tay Thẩm Dạ siết chặt lại rồi không ngừng đấm mạnh xuống nền đất khô cứng, giận dữ mắng: “Ngươi đã mất bao nhiêu năm mới có thể tìm được đường thoát?”
Thế mà giờ đây chính mình còn muốn quay trở lại, như vậy có khác nào toàn bộ công sức của hắn bao năm qua đều là vô ích? Tay Thẩm Dạ bắt đầu rướm máu, hắn giận dữ vì sự ngu ngốc của bản thân, lại đau khổ bất lực vì không còn lựa chọn nào khác.
Rồi hắn gục xuống đất, đôi mắt mơ màng hướng nhìn về phía rừng cây sâu thẳm, khẽ gọi: “Sư huynh…”
Hắn thích mùi trầm hương trên người sư huynh, cũng thích dáng vẻ thanh lãnh của y, trong lòng chỉ có duy nhất mong muốn được nhìn thấy y mỗi ngày thôi mà, làm sao hắn có thể đứt đoạn rời đi?
“Phải rồi…” Thẩm Dạ nghĩ đến liền bật người ngồi dậy: “Ta phải trở về… ta nhất định phải trở về…”
Bởi vì hắn còn chưa muốn rời xa sư huynh, rõ ràng là thích y nhiều đến thế kia mà, hơn nữa còn có Tô Tô, nó vẫn đang nằm bên bờ hồ chờ đợi, sao hắn có thể dứt khoát bỏ đi mà không nói với nó lời từ biệt nào?
Hắn sẽ quay trở lại, mỗi ngày vẫn cứ tiếp tục thầm lặng ở bên cạnh người, dẫu y xem mình không tồn tại cũng được, chỉ cần…
“... Chỉ cần ta có thể ở bên cạnh sư huynh thì...”
… Dù có đau khổ ra sao, hắn cũng bằng lòng đánh đổi.
Ngay lập tức, hắn liều mạng bơi vượt qua địa đạo để quay lại trường cung.
Đêm xuống, Thẩm Dạ trở về phòng, đem rắn ra xử lý lấy nọc rồi dung hòa nó với những dược liệu trước kia trộn thành một hỗn hợp bột. Sau khi điều chế thành công liền thoa đều bột lên cả hai chân của mình để thử dược tính. Bột thoa đến đâu liền thấy tê liệt tới đó, không cách gì cử động được.
Đợi mãi hồi lâu vẫn không thấy thuyên giảm, sau cùng Thẩm Dạ quyết định bôi nhẹ thêm một lớp mỡ khác vào chân phải. Mỡ vừa xoa lên lập tức trung hòa độc tính, chẳng mấy chốc nó đã có thể hoạt động trở lại, trong khi chân trái đến tận hai canh giờ sau mới dần dần khôi phục.
Sau cùng, hắn cho hỗn hợp bột vào trong một túi nhỏ: “Không tệ…”
Thứ này nhất định hữu dụng, còn lại chỉ cần chế thêm giải dược nữa là ổn rồi.
Từ đó, Thẩm Dạ quyết định tạm gác lại chuyện bỏ trốn, tập trung vào luyện độc để lỡ mai này nếu có bỏ trốn thì cũng xem như có cái để tự bảo vệ chính mình vậy.
