Cherreads

Chapter 7 - Hàm oan [3]

Chẳng lâu sau, trên dưới Thanh Nguyệt Trường Cung bắt đầu nhộn nhịp chuẩn bị hôn sự, ai ai cũng đều rất vui mừng chỉ riêng Thẩm Dạ thì hoàn toàn không.

Đêm xuống, Thẩm Dạ một mình ngồi khoanh tay bó gối trước thềm nhà, trên mặt lộ rõ nét sầu thương.

“Chỉ một ngày nữa thôi là sư huynh thành thân mất rồi, còn ta…”

Còn hắn ngồi đây để làm gì? Không lẽ định đợi đến lúc thấy y lập xong thê thất, con cháu đầy đàn nữa hay sao?

Thẩm Dạ nghĩ đến, khóe môi khẽ cong lên cười giễu.

Sư tỷ nói sư huynh yêu hắn sao? Thế nhưng Thẩm Dạ đã bám theo người bao nhiêu năm qua, vì sao một chút cũng không nhìn thấy? 

“Không… không thể nào… y tuyệt đối sẽ không bao giờ để ý đến một kẻ như ta…” 

Thẩm Dạ tự lẩm bẩm vài câu rồi lại gục đầu xuống gối mình, nào hay những lời nói ấy đã vô tình lọt vào tai kẻ khác. Không biết từ đâu có ba tên xuất hiện, bọn chúng ngồi xuống bên cạnh, choàng tay lên vai hắn tựa như thân thiết lắm, nói: “Đúng rồi đó sư đệ, cho đến tận bây giờ ngươi vẫn mơ tưởng tới đại sư huynh sao? Người ta sắp lập thê tử rồi mà ngươi lại còn ngồi đây ôm mộng cơ à?”

“Các ngươi…” Chúng chính là bọn người thường xuyên đánh hắn năm xưa. Kẻ cầm đầu gọi là tứ ca Tử Kỳ, cùng hai tên sai vặt Nghiêm An và Mộc Từ. 

Thẩm Dạ thấy thế, vội dựng người dậy hỏi: “Các ngươi đến đây làm gì?”

Nơi này vốn là trước phòng của hắn, bọn người này đến lẽ nào định gây sự?

Thoáng thấy người muốn đứng dậy, Nghiêm An, Mộc Từ ngồi hai bên Thẩm Dạ lập tức kiềm chặt hắn lại, cười nói: “Gượng đã, bọn ta đến đây là để chia buồn cùng đệ mà, sao lại vội đi như thế?”

“Chia buồn?” Mấy tên này tốt đến vậy sao? Thẩm Dạ nghi hoặc liếc chúng. 

Lúc này, Tử Kỳ đến trước mặt hắn quơ quơ một cái bình thật lớn, cười hỏi: “Đúng vậy, sư đệ thử đoán xem đây là gì?”

Thẩm Dạ dù không biết thứ kia là gì tuy nhiên cũng chẳng muốn trả lời gã… Tử Kỳ thấy vậy chỉ cười lạnh, sau đó vờ tỏ ra thân thiết nói: “Là rượu đó! Sư đệ có biết rượu dùng để làm gì không?”

Rượu…? Thẩm Dạ đã từng tuổi này rồi làm sao không biết? Hắn còn biết rượu có thể dùng để giải sầu nhưng nó cũng sẽ khiến cho đầu óc trở nên mê muội, mất đi lý trí.

Trông thấy người mãi không có thành ý, Nghiêm An ở bên trái Thẩm Dạ đột nhiên xoa xoa má hắn nói: “... Rượu tất nhiên là để giải sầu rồi! Sư đệ xem, đại sư huynh lấy sư tỷ rồi, chúng ta buồn chết đi được, chúng ta tuy không giống ngươi nhưng thật sự cũng rất thích tam sư tỷ đó!”

Nghiêm An vừa dứt lời, Mộc Từ liền rót rượu chia ra mỗi người một chén đồng thời đưa cho Thẩm Dạ nói: “Nào! Sư đệ cạn nào!”

Thẩm Dạ cầm lấy chén rượu trên tay lưỡng lự không uống, đột nhiên cảm thấy những kẻ này hành xử rất lạ, bình thường giữa hắn với bọn chúng chẳng hề qua lại với nhau, vậy mà bây giờ cứ như huynh đệ thân thiết đến mời rượu, chắc chắn là có vấn đề, nhưng…

Hắn tự hỏi, trong lúc này chúng đang tính làm gì? Dụ hắn say rồi giết? Hay định cắt lưỡi chặt tay chân? 

Thoáng trông thấy bộ dạng Thẩm Dạ đầy nghi hoặc, Mộc Từ lắc lắc vai hắn nói: “Thôi nào sư đệ, chuyện qua đi cũng đã mười năm rồi, bọn huynh đâu còn làm khó dễ gì ngươi, sao phải đa nghi vậy? Hơn nữa chúng ta chuyện cũ bỏ qua, sau đêm nay rồi lại trở thành huynh đệ thân thiết, ngươi thấy không phải tốt hơn sao? Huống chi…”

Sau gã đột nhiên thở dài: “... Huống chi người ngươi thích lập thê tử, còn người bọn huynh thích thì lấy phu quân, thật là đau lòng chết đi được, chúng ta xem như cùng chung tâm sự rồi, cạn chén đi!”

Mộc Từ nói rồi lại vờ tỏ ra đau xót, gã tiện tay rót thêm một chén rượu nữa nốc cạn.

Thẩm Dạ tất nhiên không phải dạng dễ tin người, chỉ vài lời dối trá này dĩ nhiên chẳng thuyết phục được hắn.

Bọn người này đương nhiên hiểu rõ điều đó, qua một hồi nói mãi không xong, Tử Kỳ đột nhiên đứng dậy thở dài: “Thôi vậy, nếu sư đệ không thích uống thì thôi vậy, chúng ta đi thôi, đừng làm phiền y nữa.”

Nghiêm An, Mộc Từ vốn đang kẹp sát người Thẩm Dạ nghe thấy thế liền gật đầu: “Vâng… sư huynh…” 

Ngay lập tức, bọn chúng buông hắn ra đồng thời đứng dậy cùng nhau rời đi.

Thẩm Dạ nhìn theo bóng lưng bọn người vừa đi khỏi, trong lòng đột nhiên dậy lên căm phẫn: “Vừa rồi lẽ ra ta nên hạ một ít thuốc xổ vào trong rượu của chúng…” 

… Một loại dược giúp chúng suốt bảy ngày liền dễ đi tiêu hơn, tiếc là hắn đã quên mất.

Thẩm Dạ nghĩ đến chỉ khẽ thở dài rồi lại nằm gục xuống đất ngửa mặt nhìn trời.

Sư huynh cũng giống như những vì sao lấp lánh giữa trời đêm xa xăm kia, chỉ có thể nhìn nhưng vĩnh viễn không thể hái xuống dẫu ham muốn đến đâu. Từ ngày hắn bắt đầu để ý y đến nay nào ngờ đã là mười năm...

“Mười năm qua đi rồi…” Vậy mà vì sao hắn vẫn còn si ngốc như vậy? Yêu người càng sâu đậm thì chỉ càng khiến hắn thêm đau khổ mà thôi.

“Giá như có thể quên đi…” Giá như có thể quên đi thì tốt biết mấy?

Lúc này, Thẩm Dạ mới chợt nhìn thấy vò rượu đặt ngay bên cạnh mình…

Không biết là bọn người kia vô tình hay cố ý để lại đây?

Thẩm Dạ lặng im nhìn vò rượu hồi lâu rồi lại đột nhiên muốn uống. Nghe nói khi uống rượu vào sẽ quên hết mọi chuyện, không còn thấy buồn phiền nữa.

“Thật thế sao?” Thẩm Dạ nghĩ rồi không chút ngại ngần nâng cả vò rượu lớn lên, từng chút từng chút một uống cạn. Nếu như khi say rồi sẽ quên hết đi thì hắn cả đời này cũng chẳng muốn tỉnh nữa.

Với một kẻ lần đầu tiên uống rượu, tửu lượng lại còn kém như hắn tất nhiên chỉ cần uống qua vài chén thì đã say không biết trời trăng gì rồi, huống chi là nốc cả một vò.

Lúc ấy, Thẩm Dạ mới nhận ra khi say cảm giác rất tốt, đầu óc lâng lâng phiêu bồng đến quên mất cả thực tại, thậm chí khi tim đau nhói lên từng trận mà chẳng thể nhớ nổi chính mình vì sao lại buồn phiền, ngay cả bản thân làm gì cũng không biết.

Đêm đó, Thẩm Dạ thật sự đã say mất rồi, hắn ngồi dậy hết giãy khóc như trẻ con rồi lại loay hoay tìm kiếm, không ngừng ngang bướng gọi sư huynh giống như muốn y phải đến dỗ cho bằng được…

Qua một lúc gọi mãi không thấy ai tới, người cũng đã thấm mệt, Thẩm Dạ lại gục xuống nền đất lạnh, hai mắt hắn lim dim mơ màng cố mở ra nhìn về phía trước vài lần, sau đó mới hoàn toàn chìm vào giấc ngủ sâu.

More Chapters