Cherreads

Chapter 5 - Hàm oan [1]

Ngày tháng êm đềm trôi qua, một buổi sáng không đến lớp, Thẩm Dạ thơ thẩn đi dạo hồi lâu đột nhiên trông thấy Trường Thanh cùng Hoa Doanh ngồi ở hoa viên. Trên bàn có rất nhiều điểm tâm ngọt đẹp mắt, vì thế hắn liền nép ở một góc gần đó ngây ngốc nhìn hai người.

Nhắc mới nhớ, chẳng biết đã bao lâu rồi Thẩm Dạ chưa được ăn sáng, Thanh Nguyệt Trường Cung tuy có nhà ăn lớn dành cho môn đệ, thế nhưng hắn không muốn tới đó nên cứ phải nhịn đói suốt. Hiện tại, nhìn lại những món ăn kia chỉ thấy thật quá xa vời. 

Thẩm Dạ si ngốc đứng mãi một chỗ nhìn Trường Thanh, mỗi lần y ăn vào cái gì là trong đầu hắn chợt nảy ra đủ loại hương vị…

“... Ta cũng muốn…” Chợt nhận ra mình vừa có một ý nghĩ ngu ngốc, hắn lập tức lắc lắc đầu trấn tỉnh: “Ta… không phải muốn ăn những thứ kia, chỉ là muốn…”

… Ánh mắt Thẩm Dạ dán chặt trên từng đường nét cử động nơi môi Trường Thanh, từng chút một khắc sâu vào tâm.

Lúc này, đột nhiên Hoa Doanh vẫy vẫy tay gọi: “Sư đệ, lại đây!”

Thẩm Dạ dù nghe thấy nhưng vẫn không tin nàng đang gọi mình, vì thế cứ dáo dác nhìn quanh… 

Qua một lúc, hắn nhận ra chỗ này hiện tại chẳng có ai mới tự chỉ vào chính mình, Hoa Doanh thấy vậy phì cười một tiếng gật gật đầu. Khi không lại được một cơ hội tốt như thế, Thẩm Dạ tất nhiên cuống quýt chạy tới chỗ hai người đang ngồi, hỏi: “Sư… sư tỷ gọi ta sao?”

Hoa Doanh mỉm cười đáp: “Đúng thế, đệ đứng đó nhìn làm gì? Có muốn ăn thử không? Toàn bộ ở đây đều là tỷ làm cả đó!”

Thẩm Dạ nghe thế liền lúng túng: “Ta… ta có thể ăn được sao?”

Hoa Doanh khẽ gật đầu: “Được mà, đệ mau ngồi xuống cùng ăn đi.”

“Nhưng… ta…” Nếu hắn ngồi ở đây, sư huynh nhất định sẽ không vui.

Thoáng trông thấy Thẩm Dạ vẫn mãi do dự, Hoa Doanh vội kéo hắn vào bàn đồng thời đưa đũa cho hắn, nói: “Nào, dùng thử đi!”

Thời điểm Thẩm Dạ vừa ngồi xuống ghế, quả nhiên Trường Thanh đứng phắt dậy định bỏ đi liền bị Hoa Doanh kéo tay áo giữ lại: “Sư huynh…”

Y quay sang nhìn Hoa Doanh thấy nàng lắc đầu, ý như không muốn mình rời đi, sau cùng chỉ có thể thở dài ngồi xuống trở lại.

Thẩm Dạ nhìn chằm chằm những thứ ở trên bàn, bất kể là món nào Trường Thanh từng dùng qua, hắn đều muốn thử, mặc dù rất không muốn nợ Hoa Doanh, nhưng…

Qua một hồi đắn đo suy nghĩ, rốt cuộc Thẩm Dạ cũng chịu gắp điểm tâm, Hoa Doanh ngồi một bên nhìn hắn ăn, mỉm cười hỏi: “Thế nào, có ngon không?”

Thẩm Dạ ngây người đi rất lâu, thứ kia mang theo hương vị ngọt dịu hệt như cách sư tỷ đối với mọi người. Nàng rõ ràng tốt đến thế mà vì sao hắn lại ghét nàng? Sao hắn còn ghen tị với nàng?

Nàng dịu dàng là thế, chu đáo là thế, sư huynh yêu nàng cũng đúng thôi... Giữa hai người, làm gì có chỗ cho một kẻ thứ ba như hắn chen vào? Dù vậy…

… Vì sao tim hắn thấy uất nghẹn? Trong lòng chợt đau như bị ai cào xé…

Đôi mắt Thẩm Dạ đột nhiên thấy cay sè, nước mắt lã chã tuôn rơi không ngừng. Có ai ngờ đâu hắn dù bị người ta đối xử tệ bạc ra sao cũng chưa từng khóc, vậy mà cuối cùng lại khóc vì một người tốt với mình.

“Kìa…” Hoa Doanh dường như có chút lúng túng vội xoa xoa má hắn hỏi: “Sao lại khóc? Sao lại khóc rồi?” 

Thẩm Dạ lắc lắc đầu, chẳng biết lý do vì sao lại khóc nhưng từ thời điểm đó, hắn biết chính mình cần phải từ bỏ đoạn tâm ý sai trái kia với sư huynh. 

“Vì thanh danh của người, cũng vì sư tỷ đối với ta rất tốt, cho nên…” Hắn tuyệt đối không thể tiếp tục cố chấp, dẫu sao cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì.

Khi ấy Trường Thanh chỉ liếc nhìn Thẩm Dạ một lần rồi đứng dậy rời đi.

Hôm đó, Thẩm Dạ thật sự đã khóc như một đứa trẻ, Hoa Doanh vừa vỗ ngọt vừa cho hắn rất nhiều thức ăn.

Kể từ ngày ấy, Thẩm Dạ ngừng bám theo sư huynh mà chuyển sang quấn lấy Hoa Doanh. Bởi vì nàng chẳng những không xua đuổi lại còn đối xử với hắn rất tốt. Hơn nữa khi đi cùng nàng, hắn nhất định có thể gần gũi bên cạnh người kia, chỉ cần cẩn thận che giấu tâm ý của mình, chắc y sẽ bớt thấy khó chịu. 

Dù nghĩ là vậy nhưng mọi chuyện vẫn tệ hại như cũ. Việc Thẩm Dạ bám theo Hoa Doanh chỉ càng khiến Trường Thanh lạnh lùng hậm hực hơn, người thậm chí còn không muốn hắn tới gần nàng, trông y thật sự giống với… đang ghen...

Bất chợt nghĩ đến, trong lòng Thẩm Dạ càng trở nên lo lắng bất an. Cũng phải thôi, nhìn cách hắn bám theo nàng như thế, người nào không biết nhất định sẽ cho rằng mình đang tán tỉnh nàng, sư huynh thấy vậy đương nhiên là khó chịu.

Từ đó về sau, Thẩm Dạ gần như né tránh không tiếp xúc nhiều với Hoa Doanh nữa, nơi nào có sự hiện diện của hai người thì dù hắn nhìn thấy cũng chẳng dám lộ liễu ra mặt. 

Ngày tháng nối tiếp nhau qua đi, giờ đây đã chẳng còn ai dám bắt nạt Thẩm Dạ, vốn dĩ hắn đâu có lý do gì để bám riết lấy Trường Thanh, tuy nhiên hắn vẫn không thể nào từ bỏ, đời này kiếp này, vĩnh viễn chỉ muốn ở bên cạnh y.

Ba năm cứ thế qua nhanh, mỗi một giờ, mỗi một khắc Thẩm Dạ đều rất kiên trì bám theo sau Trường Thanh, mặc cho giờ đây có thể y đã quên mất sự tồn tại của hắn. 

Sáng nay, Thẩm Dạ lén lút đứng rình mò ở trước phòng Trường Thanh. Thấy cánh cửa hơi hé mở liền đưa mắt dõi vào trong. Thời điểm thấy tấm lưng trần săn chắc của y, tim hắn nhảy lên đập thình thịch liên hồi, hô hấp cũng dồn dập hơn… .

Thời điểm cảm thấy quá mức xấu hổ, Thẩm Dạ vội vàng chạy về phòng đóng sầm cửa, sau đó lại bước nhanh tới trước gương nhìn vào trong.

Phản chiếu qua gương là một kẻ cực kỳ đáng ghét, nó đúng ra đã phải chết từ lâu rồi mới phải. Khóe môi hắn khẽ cong lên cười khinh miệt hỏi: "Một kẻ vô dụng! Suốt đời cũng chỉ có thể làm chiếc bóng… Tại sao ngươi còn chưa chịu chết đi? Mau chết đi! Chết đi!"

"Chết? Phải rồi… tồn tại nhạt nhẽo thế này thì còn gắng gượng sống mà làm gì?" Mười tám năm sống trên đời đối với hắn đã là quá nhiều rồi, có tiếp tục kéo dài nữa cũng chỉ đau khổ mãi thế thôi, chẳng thà dừng ở đây biết đâu lại tốt hơn.

Thẩm Dạ nghĩ tới liền siết chặt nắm tay lại đấm mạnh vào giữa mặt gương, hình ảnh bên trong lập tức vỡ nát, hắn nhặt lấy một mảnh vỡ đâm dồn dập vào ngực mình, chẳng chút nương tay.

“Đau… Sư huynh… Ta đau… Thật sự rất đau… Ngươi có biết không…”

“À phải rồi… ngươi ghét ta như vậy, đâu quan tâm làm gì… ta lẽ ra không nên bám theo ngươi mới phải… Được rồi, từ nay không xuất hiện nữa, chắc là ngươi sẽ vui hơn phải không?” 

Da thịt bị cắt xé khiến Thẩm Dạ quằn quại thống khổ nhưng không cách gì dừng lại được, cũng như khi phải lòng một người chẳng hề yêu mình, cảm giác ấy… vô cùng tồi tệ.

Máu Thẩm Dạ tuôn xuống càng lúc càng nhiều, đầu óc hắn dần trở nên mơ hồ, không lâu sau liền rơi vào mê man.

Suốt nhiều ngày hôn mê, thời điểm Thẩm Dạ tỉnh dậy chợt cảm thấy đầu óc mình trống rỗng. Mấy năm qua chẳng biết vô tình hay hữu ý nhưng mỗi lần hắn cố tự sát đều bất thành, quả thật là ông trời trêu ngươi.

Không lâu sau, Hoa Doanh đưa thuốc vào cho Thẩm Dạ, khi trông thấy hắn tỉnh rồi liền nhẹ bước đến hỏi thăm: “Sư đệ, ngươi tỉnh rồi sao? Ngươi thấy thế nào rồi? Sao bỗng dưng lại tự hại mình như vậy?”

Thẩm Dạ lặng im hồi lâu, lắc đầu đáp: “Không biết…”

Thỉnh thoảng khi soi gương, hắn chẳng nhận ra chính mình là ai nữa, chỉ cảm thấy đột nhiên giận dữ đến không thể kiểm soát được hành vi của bản thân.

Qua một hồi trầm tư, hắn lại nói: “... Có ai đó... rất muốn giết ta…”

Người xuất hiện mắng hắn, đánh hắn, còn muốn giết hắn, mấy năm gần đây hầu hết những loại độc chính mình luyện ra đều chỉ dùng cho mỗi mục đích này.

Hoa Doanh nghe thế chỉ thở dài: “Sư đệ nghĩ quá nhiều rồi, không phải là ngươi cả đó sao? Chỉ cần ngươi biết tự yêu thương chính mình, biết chăm sóc tốt cho bản thân thì sẽ không cảm thấy tiêu cực như thế nữa.” 

“Vậy sao…?” Khóe môi Thẩm Dạ đột nhiên khẽ cong lên, cười giễu nói: “Cảm ơn sư tỷ, Thẩm Dạ đã biết!”

Nàng lặng nhìn hắn một lúc, vội vàng lắc đầu nói: “Sư đệ uống thuốc rồi nghỉ ngơi đi, tỷ phải đi rồi...”

Thẩm Dạ khẽ gật đầu.

Ngay sau đó, Hoa Doanh vội vàng rời đi, người này… ánh mắt của Thẩm Dạ đột nhiên khiến nàng cảm thấy sợ hãi… Hắn giống như đang muốn nuốt chửng nàng...

Tiểu sư đệ này… dường như đã thay đổi rồi…

Đợi người vừa rời khỏi, Thẩm Dạ với tay tới đẩy nhẹ chén thuốc ở trên bàn khiến nó rơi xuống đất vỡ tan tành.

“Ta… chẳng phiền nàng bận tâm!” Cũng chỉ là một chút thương tích vặt, chừng vài ngày lại sẽ lành lặn ngay thôi.

Dù nói như thế, nhưng thật ra nó không hề nhẹ, thân thể đang yên lành đột nhiên rách toang, nhiều vết thương do mảnh kính vỡ đâm vào cùng một chỗ khiến cho da thịt bị loét sâu đến thấy cả xương bên trong, trông vô cùng ghê rợn. Mỗi khi xử lý ngăn nhiễm trùng đều giống như vừa trải qua nỗi khổ chết đi sống lại thêm lần nữa, đau đớn khôn kể. Với tình trạng tồi tệ này, xem ra hắn cần phải tự điều dưỡng khá lâu. 

Suốt thời gian nằm liệt giường, đầu Thẩm Dạ toàn nghĩ về người kia, mỗi ngày quen thói bám theo y mà nay lại không thể đi được nữa nên cứ cảm thấy bứt rứt. 

“Còn Tô Tô nữa…” Ngày nào nó cũng đợi ở ven rừng, nay hắn đột nhiên mất tích, chắc là nó lo lắng nhiều lắm, rốt cuộc Thẩm Dạ chỉ thở dài một hơi, thầm nghĩ: “Cũng đành chịu vậy, nếu không thì biết làm sao đây?”

Trong lòng mang nặng nỗi nhớ mong, chân muốn đi mà thân thể cứ đau buốt tê dại, ngày ngày đôi mắt Thẩm Dạ đều hướng nhìn ra cửa, trông chờ mãi mà chẳng có người nào tới thăm, chỉ cảm thấy thất vọng tràn trề.

Đợi đến khi thương tích bình phục rồi lại vẫn là chính hắn không biết xấu hổ, tự đi tìm người cho vơi bớt nỗi nhung nhớ, quả thật thảm hại làm sao!

More Chapters