Sau lần bị hổ tấn công, Thẩm Dạ cũng chẳng hề biết sợ là gì, vẫn cứ ngang nhiên vào rừng, vừa kiếm dược liệu lại vừa tìm đường thoát thân.
Nơi này quả thật khiến hắn vừa cô đơn buồn tủi lại vừa sợ hãi, ngay cả sư huynh cũng thế, càng thích người lại càng bị ghẻ lạnh xa lánh.
Hai năm qua, ngoài việc bị nhạo báng ra, Thẩm Dạ thật sự chẳng trò chuyện được với ai câu nào. Gần đây nhất là lần hẹn bốn tên kia ra sau núi đánh nhau, tuy nhiên kết cục vẫn tự chuốc lấy nhục nhã.
"Nơi này chẳng tốt đẹp gì, biết đâu ra ngoài lại tốt hơn." Nghĩ rồi hắn liền lấy đó làm động lực, cố gắng ngày ngày băng rừng lội suối hòng tìm đường trốn đi, chưa từng biết mệt mỏi lùi bước.
Hôm nay cũng vậy, Thẩm Dạ vừa đi vừa bứt một nắm rau dại bỏ vào miệng nhai nhai. Mỗi ngày hắn ăn uống cực kỳ thất thường nên hầu hết thời gian đều thấy bụng đói cồn cào, chỉ ngầm lẩm bẩm: “Cái nhà ăn chết tiệt, mỗi lần tới đều bị bọn chúng bắt nạt, ai mà thèm đến đó chứ...”
Nhưng cứ ôm bụng rỗng sống qua ngày mãi thì lại càng khổ sở hơn, hắn nay đã mười hai tuổi rồi, tuy nhiên thân hình vẫn loắt choắt gầy gò hệt như đứa trẻ mới lên chín. Cơ thể bị suy dinh dưỡng trầm trọng vậy mà chẳng ai thèm quan tâm, nếu tình trạng này tiếp tục kéo dài có khi hắn sẽ sớm chết yểu mất.
Đi được một lúc, Thẩm Dạ đột nhiên đứng khựng lại, ánh mắt ngoác to vẻ đầy kinh ngạc hốt hoảng: Lại hổ!"
Nó là con hổ hắn đã cứu hôm nọ.
Lúc này, không biết từ đâu mà nó bất thình lình nhảy ra khiến tim Thẩm Dạ lập tức giật thót lên… Thương tích lần trước nó gây ra đến nay vẫn còn đau nhức chưa lành, nếu tiếp tục bị tấn công nữa thì hắn xem như chết chắc.
Thẩm Dạ nghĩ đến liền khẽ lui về sau vài bước, tuy nhiên hắn càng lùi thì hổ ta càng tiến tới, hắn dừng nó cũng dừng, dù thế trông nó lại chẳng hề có dấu hiệu muốn tấn công. Thấy vậy hắn liều mạng từ từ di chuyển đến gần nó xem xét…
Mặc dù nhận ra người đang tiến tới rất gần với mình nhưng con hổ vẫn không gầm gừ hay bỏ chạy. Thẩm Dạ đắn đo hồi lâu rồi vươn tay tới sờ lên bộ lông của nó…
Kỳ lạ thay, hôm nay con hổ chẳng những không tấn công người mà lại cho hắn sờ lên thân nó, hơn nữa còn dùng mũi dúi dúi vào tay hắn, trông cực kỳ ngoan ngoãn.
Thẩm Dạ thấy thế, trong lòng hết sức vui mừng, mạnh dạng giơ cả hai tay lên sờ sờ vuốt vuốt bộ lông hổ, thậm chí là vùi mặt vào người nó, cảm giác thích thú vô cùng.
"Tuyệt thật!" Lần đầu tiên hắn được chạm vào một sinh vật sống nhiều lông thế này, nó không những ngoan mà còn hết sức đáng yêu.
Từ ấy, Thẩm Dạ có được người bạn đồng hành đầu tiên. Đó là một con hổ cực kỳ oai phong, vậy mà hắn lại mở miệng gọi: "Tô Tô! Mau tới đây!"
Xa xa bên trong cánh rừng, Tô Tô nghe gọi lập tức chạy tới nhảy chồm lên người Thẩm Dạ, vùi đầu vào ngực hắn dụi dụi, khẽ gầm gừ mấy tiếng vui sướng.
Thẩm Dạ thấy vậy rất thích thú, hắn vươn tay lên vuốt ve Tô Tô một chút rồi ngồi dậy phủi bụi dính trên y phục, sau đó bắt đầu cùng nó tiến vào rừng hái thuốc.
Mỗi ngày thấy người đói khát phải ăn rau dại, Tô Tô có chút cảm thông sẵn lòng chia sẻ miếng mồi của mình cho hắn.
Lần đầu tiên nhận con thỏ nhỏ từ Tô Tô, Thẩm Dạ vô cùng kinh ngạc, hắn đứng phân vân hồi lâu rồi quyết định nổi lửa lên nướng, sau đó ngồi ăn ngon lành.
Tô Tô nằm bên cạnh liếm liếm bộ lông của nó, lâu lâu lại ngước lên nhìn Thẩm Dạ khịt khịt mũi, trông ý rõ ràng là cũng rất muốn...
Thấy vậy hắn lập tức bẻ đùi thỏ đưa cho Tô Tô, cứ thế một người một hổ san sẻ cho nhau từng miếng ăn.
Quả thật giữa lúc ốm đói chậm phát triển, Tô Tô xuất hiện chẳng khác nào vị cứu tinh của hắn.
Từ đó về sau, mỗi ngày Tô Tô đều chia sẻ con mồi của mình cùng với Thẩm Dạ, đổi lại hắn nướng thịt cho nó ăn, tình cảm cực kỳ thân thiết.
Trong khi ấy, Thẩm Dạ quen ăn, ngày nào cũng vào rừng kiếm Tô Tô cùng nó săn bắt thú nhân tiện hái thuốc, đêm về thì len lén luyện độc. Qua thời gian dài, cuối cùng hắn cũng điều chế được một thứ dược cực kỳ tốt...
Nhìn gói bột mình vừa làm xong, hắn nhoẻn miệng cười: "Lần này để xem các ngươi làm sao!?"
Suốt bấy nhiêu năm qua, bọn người Thanh Nguyệt Trường Cung khiến hắn chịu khổ nhục khôn xiết, lần này nhất định phải làm cho chúng một phen điêu đứng mới hả dạ, Thẩm Dạ nghĩ tới liền cảm thấy hào hứng vô cùng.
Sáng tinh sương hôm sau, Thẩm Dạ lén lẻn xuống bếp rồi đứng lấp ló bên ngoài quan sát, thời điểm nhìn thấy nồi canh đặt ở cạnh cửa sổ, nhân lúc không ai để ý hắn vội luồn tay qua rắc bột vào.
Ngay sau khi thành công, hắn liền hí hửng bỏ chạy, tuy nhiên lại xui xẻo đụng phải người đang đi tới.
Kẻ này liếc nhìn Thẩm Dạ một lúc, giận dữ hỏi: "Người không phận sự tới đây làm gì?"
Thẩm Dạ sắc mặt trắng bệch, thế nhưng vẫn nhanh trí nói: "Ta muốn sắc thuốc… đông… đông người quá không vào được."
Người nọ đưa mắt nhìn gói thuốc trên tay hắn hồi lâu, nói: "Đi tới dược phòng, ban ngày không được sắc thuốc ở đây!"
Thẩm Dạ vội vã gật đầu, lảo đảo bước đi. Cũng may, hắn sớm dự tính được trường hợp xui xẻo thế này nên đã mang sẵn thang thuốc theo phòng hờ, tuy nhiên một khi bị bắt gặp ở đây thì rủi ro vẫn rất cao. Hắn nghĩ tới lại thở dài: "Xem ra đành phải liều một phen."
Coi như thử dược tính của độc dược mình đã điều chế ra đi vậy.
Rời khỏi bếp, Thẩm Dạ đợi vừa đến giờ cơm liền đi tới nhà ăn. Hắn ngang nhiên bước vào lãnh cơm canh rồi dáo dác tìm chỗ ngồi.
Không gian chật kín người, Thẩm Dạ thật sự chẳng biết ngồi ở đâu, hắn đi loanh quanh một lúc, đột nhiên vấp phải chân ai đó ngã nhào xuống đất, mâm cơm trên tay cũng đổ vỡ tan tành.
Thẩm Dạ tiếc hùi hụi lập tức thu nhặt cơm từ dưới đất lên, phủi sơ phần bị bẩn rồi bỏ lại vào bát, sau đó liền tới quầy xin thêm canh.
Sau bữa cơm, toàn bộ môn đệ bắt đầu phát hiện bụng mình đau dữ dội, vội vàng chạy đi tranh giành nhà xí.
Thanh Nguyệt Trường Cung có tới mười nhà xí lớn vậy mà vẫn không đủ dùng, bọn họ lớp bên trong đi thốc đi tháo, lớp bên ngoài gập người lăn lộn vật vã, ai nấy cũng đều hết sức điêu đứng.
Thẩm Dạ nhìn qua, dù bụng đau quằn quại vẫn cảm thấy cực kỳ khoái trá, ngầm mắng: "Đáng đời các ngươi, ai bảo khinh thường ta!"
Chuyện môn đệ trúng độc rốt cuộc truyền tới tai Cố Phong Yên, y lập tức cho người kiểm tra toàn bộ thức ăn liền phát hiện ra bên trong canh có chứa một lượng thuốc xổ lớn.
Thứ dược này có cách thức điều chế vô cùng kỳ quái, chẳng thể giải ngay bằng biện pháp thông thường được, cho nên tạm thời xem như vô phương. Cố Phong Yên càng nghĩ càng thấy lạ, tự hỏi: "Trong Thanh Nguyệt Trường Cung sao lại có kẻ dám lén lút điều chế thuốc xổ phức tạp hại người như thế?"
Ngay lập tức y lệnh cho những người vẫn còn khỏe mạnh đi chất vấn toàn bộ môn đệ.
Trong vụ này chỉ có Cố Phong Yên cùng với những kẻ không ăn canh là may mắn thoát khỏi. Thậm chí ngay cả Trường Thanh cũng bị trúng độc.
Cố Phong Yên ngồi bên cạnh Trường Thanh bắt mạch cho y một lúc, hỏi: "Thanh nhi, đã thấy đỡ hơn chút nào chưa?"
Trường Thanh nghe hỏi, dù bụng đau quằn quại nhưng vẫn lắc đầu, nghiến răng nói: "Sư phụ… con... không sao."
Cố Phong Yên thở dài nói với thiếu nữ đang đứng bên cạnh: "Doanh nhi, theo phụ thân tới dược phòng."
Ngay sau đó, người vội vàng rời đi.
Cô nương này chính là Hoa Doanh, dáng vẻ vô cùng xinh đẹp, cử chỉ nhu mì dịu dàng khiến ai gặp nàng cũng đều thấy quý mến.
Hoa Doanh vừa nghe gọi, luyến tiếc nhìn Trường Thanh, khẽ nói: "Sư huynh cố chịu đau một chút, muội cùng phụ thân nhất định sẽ tìm cách giải độc cho huynh."
Trường Thanh không nói gì, Hoa Doanh thấy vậy cũng chẳng muốn làm phiền người nữa liền quay lưng đuổi theo phụ thân.
Riêng về phần Cố Phong Yên, sau nửa ngày gấp rút nghiên cứu, cuối cùng y cũng đã điều chế xong giải dược đồng thời phân phát xuống cho toàn bộ môn đệ. Bọn họ vừa được uống thuốc, các triệu chứng đau bụng bắt đầu giảm dần, qua vài canh giờ thì khỏi hẳn.
Tối hôm đó, có người trình báo thấy Thẩm Dạ lấp ló bên ngoài nhà bếp bảo muốn đi sắc thuốc, Cố Phong Yên nghe qua dù thấy khả nghi, tuy nhiên khi biết bản thân hắn cũng bị trúng độc thì tạm thời bỏ qua.
Bởi lẽ không ai ngu xuẩn đến mức đi hạ độc hại người còn cố ý hại cả chính mình. Chẳng qua, y đâu ngờ trên đời này lại thật sự tồn tại một kẻ như thế.
Không tìm ra manh mối, vụ án dần bị bế tắc, rốt cuộc Cố Phong Yên đành phải gác nó qua một bên. Về sau bọn họ càng tăng cường đề phòng, thức ăn luôn được kiểm tra kỹ lưỡng trước khi phân phát cho môn đệ.
Cuối cùng y chỉ thở dài, thầm nói: "Ngươi tốt nhất nên biết điểm dừng."
Vụ này chưa gây tổn hại gì nghiêm trọng nên Cố Phong Yên mới dễ dàng bỏ qua, tuy nhiên nếu còn có lần sau, y nhất định sẽ điều tra rõ ràng từ gốc tới ngọn, kẻ nọ đừng mong trốn thoát!
Qua hết một trận bão táp, Thẩm Dạ ngồi ở trước gương cười không ngừng, lại nói: "Ngươi có thấy bọn người đó không? Thật là đáng kiếp chúng mà, dám khinh thường ta!"
Hình ảnh trong gương vốn đang cười khoái trá đột nhiên trở nên lạnh băng, đôi mắt bắt đầu hiện lên tơ máu đỏ ngầu, trông nó chẳng hề vui vẻ chút nào, hơn nữa còn tỏ ý căm phẫn. Thứ nó muốn bỏ vào chính là thứ có thể giết chết người chứ không phải chỉ trả đũa bằng một gói thuốc xổ như thế.
Thẩm Dạ nhận ra mình vừa có một ý nghĩ đen tối xấu xa liền đứng bật dậy: "Không! Ngươi không thể làm như thế! Ngươi không được phép giết bọn họ!"
Ngay lập tức hắn úp chiếc gương xuống mặt bàn, vội vã leo lên giường nằm xuống.
Hắn nghĩ chính mình thật sự điên mất rồi, cần phải cố gắng kìm nén lại bản thân, không thể tiếp tục làm bừa: "Bình tĩnh! Bình tĩnh! Ngươi không thể làm như thế… tuyệt đối không thể!!!"
Từ đó, Thẩm Dạ không dám đi gây họa nữa, chỉ chuyên tâm luyện độc rồi thỉnh thoảng hạ lên người để thử nghiệm. Trong thâm tâm hắn nào muốn vậy, tuy nhiên lại chẳng thể kiểm soát được hành động của bản thân. Mặc dù sau mỗi lần tự hại mình, hắn đều kịp thời uống thuốc giải nhưng cũng suýt phải bỏ mạng, quả thật nguy hiểm vô cùng.
Sau một thời gian dài miệt mài luyện độc, bản tính hắn vốn đã lầm lì, nay lại càng trở nên trầm lặng ít nói hơn.
Rốt cuộc tính đến nay, Thẩm Dạ ở Thanh Nguyệt Trường Cung đã được tám năm. Là cả quãng đời tuổi thơ đầy cô đơn tủi nhục, bị người xa lánh hắt hủi, ngày đêm chỉ biết thui thủi một mình.
Tuy cuộc đời nhiều đau thương vất vả thế nhưng hắn vẫn sống, vì có Tô Tô làm bạn, vì sư huynh nữa… mỗi ngày chỉ cần được nhìn thấy y thôi, với hắn đã đủ lắm rồi.
Giờ đây, Thẩm Dạ đã dần trưởng thành, nhờ được Tô Tô tiếp thêm thức ăn mà có chút dinh dưỡng để phát triển, cao ráo hơn, ưa nhìn hơn, khỏe khoắn hơn, mà tính tình thì ngày càng âm trầm cực đoan.
Trong khi đó, khát vọng của hắn đối với Trường Thanh cứ lớn dần theo thời gian. Một đêm chợt tỉnh giấc sau cơn mộng mị, hắn vội vàng bật dậy kiểm tra mình, quả nhiên nó đã sớm ướt lại còn dựng thẳng lên, trông vô cùng kỳ quái...
Người hắn cứng đờ, chẳng ngờ bản thân dám mơ tới cảnh mình và sư huynh vậy mà… hôn nhau...
Lúc này, tim Thẩm Dạ đập loạn hơn bao giờ hết, hắn vội đưa hai tay lên ôm chặt lấy đầu mình, ngầm mắng: “Sao… sao ta lại dám mơ vậy?”
Nếu để sư huynh biết được, người nhất định sẽ ghét hắn nhiều hơn nữa, Thẩm Dạ nghĩ tới lại liên tục lắc đầu: “Sư huynh… ta không cố ý… ta không cố ý… Ngươi đừng ghét ta… đừng ghét bỏ ta...”
Thẩm Dạ vốn hiểu rõ, dẫu hắn có tự dằn vặt ra sao thì Trường Thanh cũng sẽ chẳng quan tâm, tuy nhiên mỗi khi nhớ tới y, tim hắn đều đập loạn hơn bao giờ hết.
Từ lâu rồi, hắn biết mình yêu thích y, cũng chẳng phải dạng yêu thích thông thường, đó là một loại tình cảm vô cùng cấm kỵ.
Nhiều năm khao khát như vậy mà đến cả một góc áo y, hắn cũng chẳng dám chạm tay vào. Ngày ngày âm thầm mơ tưởng rồi lại nghẹn ngào nuốt ngược vào trong, rốt cuộc thứ hắn nhận được chỉ toàn tuyệt vọng.
Ngay lập tức, Thẩm Dạ vội vàng bước xuống giường chạy ra ngoài giếng, lấy nước lạnh trút xối xả lên người mình.
Ánh nguyệt quang của hắn… ở xa quá mãi mãi không thể đến gần.
